XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

a đại học A, tôi sống cùng với ba trong ký túc xá, em không biết đúng không.”
Thì ra ba của hắn cũng là giáo viên, lẽ nào hắn đến đây dạy thế cũng là vì quan hệ của ba mình?
“Ba thầy dạy môn gì?” Tôi hỏi.
“Số học.”
“Số học?” Nhắc đến số học, tôi đúng thật là có một câu hỏi, “Thầy thần kỳ lắm, bài toán lần trước, thầy tính bằng cách nào vậy?”
Hắn cười vui, “Có bí quyết đấy.”
“Bí quyết gì?”
“Thật ra, đúng lúc là vì hai con số em hỏi rất đặc biệt, có thể thêm bớt cho nhau. Tôi từng học châu tâm toán.”
“Trư, tâm toán?” Heo mà cũng biết tính nhẩm? (“trư” và “châu” đồng âm)
“…..”
Chân mày của hắn hơi giựt giựt.
“Chẳng lẽ không phải?” Tôi nghi hoặc.
“Đó là một phương pháp tính nhẩm, dùng nguyên lý bàn tính hạt châu, do đó gọi là châu tâm toán.”
“Châu toán ấy à? Khi học tiểu học em cũng có học qua, sau đó còn theo dì của em cầm bàn tính tính sổ sách nữa. Em còn nhớ khẩu quyết nhé: một lên một, một xuống năm trừ bốn, một trừ chín tăng một; hai lên hai, hai xuống năm trừ ba, hai trừ tám tăng một.”
“Người sử dùng thuần thục bàn tính, hay những người chuyên nghiệp từng được huấn luyện, thì tính toán nhanh hơn máy là chuyện rất thường thấy.”
“Đúng đúng đúng, dì của em làm kế toán đó, thật sự là tính còn nhanh hơn máy.”
“Châu tâm toán có thể nói là giống y như thế, có điều khi tính nhẩm, phải tưởng tượng bàn tính thật sự ở trong não của mình.”
“Nhưng chắc là khó lắm.”
“Khi mới học là rất khó, vì vừa phải nhanh chóng ghi nhớ số, vừa phải tưởng tượng bàn tính, đồng thời phải diễn biến quá trình đẩy bàn tính trong đầu, cuối cùng số học hóa những hạt châu đó.”
“Nghĩ thôi cũng nhức đầu.”
Hắn cười, “Đây là kết quả vận dụng tổng hợp tư duy logic, tư duy hình tượng và tư duy linh cảm, do đó sau này nó đã được xem là một phương pháp kích thích trí tuệ của trẻ em. Khi đã thuần thục rồi, tốc độ tính hoàn toàn có thể nhanh hơn máy tính thông thường, đề vừa được đọc ra, đáp án sẽ lập tức xuất hiện ngay.” Hắn ngưng một lúc, “Cho nên mới nói, không có bất kỳ máy móc nào có thể chiến thắng trí tuệ của nhân loại.”
Tính nhanh hơn cả máy tính? Nghe khá hấp dẫn.
Tôi hơi phấn khởi, “Bây giờ em học có được không?” Nếu mà học thành rồi, sau này còn có thể mang ra khoe nữa.
“E là trễ rồi, thông thường thì 4, 5 tuổi sẽ tương đối thích hợp hơn.”
Hắn dùng nụ cười tươi rói như mặt trời, hủy tiêu hy vọng muốn trở thành thiên tài duy nhất trong đời tôi chỉ trong tích tắc.
Một lúc sau, hắn chợt hỏi tôi: “Em dạy thêm cho bao nhiêu người?”
“Chỉ một nhóc con đó thôi.”
“Một tuần bao nhiêu buổi?”
“Nghỉ hè sẽ dạy nhiều hơn, hiện giờ thì một tuần chỉ một buổi.”
“Có cực không?”
“Đâu có cực, còn rất có cảm giác thành tựu nữa.”
“Em….” Hắn nhìn tôi.
“Sao ạ?” Tôi nghi hoặc.
“Không có gì. Cố gắng học tập là được, có khó khăn gì em có thể nói với tôi.”
Chính ngay trong lúc chúng tôi trò chuyện, có một nam sinh lạ mặt đi tới cửa phòng học, ló đầu vào trong nhìn gì đó. Cũng không có gì kỳ lạ, vốn dĩ nam sinh đến khoa ngoại ngữ thăm bạn gái là chuyện thường gặp thôi, mọi người đều hiểu.
Nhưng lạ ở chỗ người đó kéo tay một người hỏi: “Xin hỏi, đây có phải khoa Anh năm 3 không?”
“Phải, sao?”
“Lớp bạn có ai tên Bạch Lâm không?”
Nghe thấy hai chữ “Bạch Lâm”, tôi lập tức đề cao cảnh giác, dõng tai lên nghe.
“Bạch Lâm!!!!” Người được hỏi ngóng cao cổ họng gọi, “Có bạn nam nào tìm kìa.”
Tôi thấy Bạch Lâm đi tới trước mặt người đó, nó hỏi: “Tìm tôi chuyện gì?”
Người đó nhìn nhìn Bạch Lâm, rồi lại nhìn nhìn thêm lần nữa, “Cậu tên Bạch Lâm?”
“Đúng thế.”
“Không phải cậu.” Nam sinh lắc đầu.
“Sao lại không phải tôi?” Bạch Lâm bực bội hỏi lại.
“Lớp cậu còn ai tên Bạch Lâm không?”
“Tên đẹp lại hiếm có như vậy, còn có thể trùng với ai chứ? Cả khoa ngoại ngữ này chỉ có một mình tôi tên này thôi, không còn ai khác!” Bạch Lâm dùng khí thế mạnh mẽ quen thuộc của nó áp đảo đối phương.
Thấy nó như thế, nam sinh ngượng ngùng, lầm bầm: “Bạch Lâm mà tôi tìm là một cô gái không phải rất cao, mắt rất to, cột tóc đuôi gà, lúc cười hai bên trái phải đều có răng khểnh….”
Mộ Thừa Hòa đột nhiên nhìn tôi.
“Gì vậy?” Tôi xoa xoa mặt mình, bất giác hỏi.
“Răng khểnh.”
“Thầy có răng khểnh sao, em cũng có.” Tôi nói.
Hắn mỉm cười, “Tôi không có, nhưng tôi biết em có.”
Cùng lúc đó, Bạch Lâm cũng chỉ về phía tôi, nói với nam sinh đó: “Trò à, người mà trò muốn tìm là bạn ấy chăng?”
(3)
Hóa ra, nam sinh đó tên Lưu Khải, khoa công nghệ thông tin. Là người đứng xếp hàng mua cơm phía sau tôi lúc sáng, còn cười tôi, và bị tôi liếc một cái. Sau đó, tôi cố chen ra khỏi dòng người, kết quả là làm rơi mất thẻ, hắn vừa đúng nhặt được, muốn gọi tôi nhưng không ngờ tôi lại chạy nhanh như gió vậy, thoắt chốc đã biến mất khỏi nhà ăn. Hắn không còn cách nào khác đành cầm thẻ đến khu hậu cần hỏi thông tin chủ thẻ, và sau đó đã tìm đến đây, trả lại cho tôi. Thẻ đó là của Bạch Lâm, nên hắn tưởng tôi tên Bạch Lâm.
Sau giờ học, trên đường về phòng tôi và Bạch Lâm đ