Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.
ưu Khải một nhà, em với thầy Mộ một nhà vậy.” Nói xong câu này, nó cứ buồn suốt.
“Em nhỏ mọn vậy sao?” Tôi chọc nó.
“Cô Tiết, cô thiên vị.”
“Cô thiên vị hồi nào?”
“Cô kêu em tới đây, không phải là cố tình để em làm kỳ đà, đả kích anh Lưu Khải kia sao!”
Tôi chớp chớp mắt, nó cũng hiểu lý lẽ ghê.
“Nhưng mà cô lại mềm lòng rồi, cô cảm thấy em ăn hiếp anh ta, nên cô đã quay lại phản công em. Em giúp cô, cô giúp anh ta, cô nói cô làm vậy không phải thiên vị thì là gì?” Nó nói với vẻ uất ức.
Tôi ngơ người, nó nói không sai một chút nào, tôi liền xoa xoa đầu nó tỏ ý xin lỗi.
Nó vẫn không thèm đoái hoài tôi.
Tôi nói: “Thôi mà đừng giận nữa, lần sau mời em ăn KFC xem như chuộc tội.”
“Trong KFC có nhiều thức ăn như vậy, cô lại keo kiệt đến thế, đến chừng đó cô mua cho em một ly coca là coi như xong chuyện rồi.”
“Khao em ăn phần gia đình được chưa?”
“Thêm một cái bánh trứng nữa.”
Tôi cắn răng, “Được.”
“Chắc chắn?”
“Chắc chắn.” Tôi vừa gật đầu, vừa cảm thấy trái tim đang rỉ máu.
Nó quay mặt lại, cười tươi như hoa: “Vậy em không giận nữa.”
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Tôi chém Mộ Thừa Hòa, giờ thì Bành Vũ chém tôi.
Buồi chiều đêm 30, tôi và mẹ qua nhà bác hai ăn cơm đoàn niên. Lúc ăn sủi cảo, tôi cắn ngay chiếc có đồng năm xu trong đó.
Chị họ nói: “A, cái đó của chị gói đó. Chà chà, năm sau Tiểu Đồng có vận may rồi nhé.”
Tôi từ từ lấy đồng xu đó ra.
Nội nói: “Chỉ mong tìm được việc làm tốt, tự nuôi sống mình.”
Bác gái nói: “Mẹ, yêu cầu của mẹ thấp quá đó.”
“Phải đó, nội à, con còn phải nuôi nội, nuôi ông nội của con, nuôi mẹ của con nữa.”
Nội tiếp tục ăn, không nói thêm nữa.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện, “Chị, lúc bỏ tiền vào chị có rửa sạch sẽ chưa?”
Mặc cho bác trai và bác gái nói thế nào, chúng tôi cũng không ở lại xem “Đêm Xuân”, ăn tối xong thì đã ra về.
Xuống đến dưới nhà, mẹ nói: “Thật ra mẹ cảm thấy con ở lại đón tết với mọi người vẫn hơn. Dù gì lát nữa chín giờ mẹ cũng phải đi trực.”
Tôi đi ở phía trước, “Ở lại thì có gì hay chứ, ồn ào. Cũng may tối nay chỉ có một chương trình để theo dõi, đổi lại là ngày thường, họ xem đài nào cũng phải tranh nhau nửa ngày trời.”
Lâu nay bà nội vẫn ở với bác hai, anh chị họ đều do bà chăm nom, vì thế tình cảm thân thiện hơn tôi. Nhìn gia đình năm người người ta vui vẻ, tôi mới giống là người thừa thải.
Tôi tiễn mẹ đến đầu đường quảng trường chờ xe cảnh sát đến đón mẹ đi trực.
Mẹ nói: “Con mau đón xe về nhà đi, đừng lang thang bên ngoài nữa, buổi tối không an toàn.”
Tôi cười hì hì: “Có gì mà không an toàn chứ, hôm nay người xấu cũng nghỉ làm rồi.”
Mẹ gõ đầu tôi một cái rồi lên xe.
Tôi bước đi một mình trên đường. Phố vẫn chưa đông người, đa số đều đang vội vã về nhà.
Tôi lấy điện thoại ra xem thời gian mới phát hiện đã nhận được rất nhiều tin nhắn chúc tết, tin nào tin nấy đều làm người ta phun cơm. Tâm trạng bỗng dưng vui vẻ hơn nhiều, chọn tin nhắn có ý nghĩa nhất, ký tên mình ở cuối dòng xong, tôi bấm nút gửi đi. Không cần đến một phút, lần lượt các tin nhắn trả lời đã gửi tới.
Cùng với lúc đó, điện thoại báo rung, màn hình hiện lên ba chữ: Mộ Thừa Hòa.
Tay tôi thoáng chốc siết chặt, lúc nãy tôi đã vô tình hữu ý mà thêm luôn tên của hắn vào mục gửi nhóm, tôi thậm chí không biết phải chăng trong lòng mình cũng đang cất giấu niềm hy vọng nhỏ nhoi này.
Và hắn, đã đột ngột trả lời tôi bằng một cuộc gọi.
Tôi cẩn thận nhấc máy.
“Tiết Đồng?” Giọng của hắn vọng đến từ bên kia đầu dây.
“Thầy Mộ, lâu quá không gặp, chúc thầy năm mới vui vẻ nha.” Tôi cố tỏ ra thong thả.
“Em cũng năm mới vui vẻ.” Hắn nói.
“Thầy ăn tối chưa?” Tôi không biết nói gì mới phải, đành hỏi bừa.
Hắn không trả lời, đại khái là vì nghe thấy âm thanh ở xung quanh tôi, hắn hỏi ngược lại: “Em đang ở ngoài đường?”
“Dạ. Vừa ăn cơm ở nhà bác hai ra.”
“Một mình?”
“Phải.”
“Mẹ đâu?”
“Đi trực rồi.”
Hắn im lặng một lúc, sau đó hỏi: “Em đang ở đâu?”
Hai mươi phút sau, chiếc CR-V quen thuộc dừng lại ở trước mặt tôi. Tôi nhìn thấy gương mặt đã lâu không gặp ấy. Hắn bước xuống, đóng cửa xe lại, đi về phía tôi, thật sự không giống thật.
Tôi và hắn không đi đâu xa, chỉ dạo bước trên phố, bất giác thì đã tới bờ sông. Chúng tôi ngồi xuống trên một băng ghế. Phía trước băng ghế là đường bộ, trước đường đi nữa là tay vịn bằng gỗ ven sông, bên ngoài lan can chính là mặt nước rộng lớn.
Nước sông bồng bềnh chảy về hướng Đông, mặt nước phản chiếu ánh đèn lung linh nhất của thành phố này.
“Lạnh không?” Hắn hỏi.
“Không.” Tôi lắc đầu. Chí ít, bên ngoài lạnh, nhưng trong lòng ấm áp.
Trong một đêm cô đơn lại đặc biệt như thế, lại có anh ấy ở bên cạnh.
Tôi không cao thượng thánh thiện, cũng không có lòng tự tôn mãnh liệt, do đó đối với sự xuất hiện của Mộ Thừa Hòa, cho dù là vì đồng tình hay là tội nghiệp, tôi cũng thấy ngọt như đường.
Dẫu cho đó là giả tượng do tôi tự ảo hóa ra, tôi cũng mặc kệ.
Khóe môi của anh ấy hơi cong lên, tay thọt vào túi áo măng tô lấy ra một bìn