Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
: “Cũng tại người đàn bà như cô hại tôi nhà tan cửa nát, cô là đồ sao chổi, làm dâu của tôi 20 năm, cháu trai không thấy một đứa bây giờ còn cướp mất mạng của con trai tôi. Cô cảm thấy cô là cảnh sát, cô là anh hùng, cô cái gì cũng giỏi hơn nó chứ gì. Cô lúc nào cũng xem thường nó, chỉ biết nói con tôi vô dụng, không phải đàn ông. Nếu không phải cô suốt ngày đả kích nó, nó sẽ làm chuyện khờ dại như vậy sao?”
(3)
Buổi sáng thức dậy, Bạch Lâm khều tôi: “Tối qua mơ thấy gì vậy? Nửa đêm mình thấy cậu nói mớ một mình.”
“Vậy à?” Tôi rửa mặt.
“Thật đó. Hơn nữa chắc chắn không phải đang trả từ vựng.” Nó nói nghiêm túc. Năm hai, kỳ thi Anh văn cấp 4 đã từng làm chúng tôi điên cuồng. Những đêm áp lực quá lớn tôi sẽ nói mớ trong lúc ngủ, và nội dung toàn là từ vựng tôi học hôm đó……
Tôi nghiêng đầu, suy nghĩ, “Hình như mơ thấy cậu và sư huynh đám cưới, sau đó cậu cứ nằng nặc nhét hoa vào tay mình.”
Bạch Lâm lườm tôi một cái, giận đùng đùng nói: “Muốn ăn đập phải không?”
Ngày thi cận kề, sinh viên tự học trong thư viện càng ngày càng nhiều, đâu đâu cũng giăng đầy không khí khẩn trưởng. Tôi xem được vài trang bài đọc, bắt đầu có hơi buồn ngủ, bèn lấy sổ nhật ký ra viết.
Trước đây tôi luôn cảm thấy tôi chắc chắn sẽ khác với nhân loại khác trên thế giới này, tôi có năng lực mà người khác không có. Ví dụ, tôi sẽ thông minh hơn người khác, có lẽ có thiên phú đặc biệt trong phương diện nào đó, chỉ là chưa phát hiện ra, có lẽ có trách nhiệm cứu vớt vận mệnh của trái đất, thậm chí tôi còn cho rằng không chừng một ngày nào đó mình sẽ giống nhân vật trong “Truyện cô tiên Kaguya”, được sinh vật ngoài hành tinh nhắm trúng. Những suy nghĩ kỳ quái như thế đều nhất chí khiến tôi càng thêm kiên trì rằng tôi khác người đến mức nào, mãi cho đến khi tôi gặp Mộ Thừa Hòa. Sự xuất hiện của hắn khiến tôi biết rằng, thì ra tôi chỉ là một con người bình thường, và hắn mới là duy nhất. Nhân sinh quan và giá trị quan về bản thân của tôi từ đó tiêu tan.
Nghe nói, nếu như cái mà chúng ta nhìn thấy là một chiếc xe, thì những người IQ cao sẽ nhìn thấy nguyên lý vận hành của máy phát động cơ bên trong. Do đó tôi nghĩ, khi tôi nói chuyện với hắn, có khi nào hắn đang tính phân tử nước vãi bắn ra từ miệng tôi với vận tốc bao nhiêu không.
Hầy ….. tự nhiên lại nghĩ đến Mộ Thừa Hòa rồi.
Tôi lấy điện thoại ra, cắn bút, suy nghĩ nửa ngày trời cũng không kiếm được cái cớ nào để nhắn tin cho hắn.
Bạch Lâm nhìn tôi một cái, rồi nói một cách thần bí: “Cô quỷ nhỏ này bắt đầu biết yêu rồi.”
“Bậy!”
Hai tiết học tiếng Nga cuối cùng của học kỳ, Trần Đình và Mộ Thừa Hòa đã cùng nhau xuất hiện trong lầu “Tứ Giáo”.
Tôi và Bạch Lâm trông thấy họ, có hơi kinh ngạc, rồi cùng nhau hỏi: “Thầy Trần, thầy về rồi à?”
“Ừm.” Trần Đình dịu dàng cười nói, “Hai em không chọc phá thầy Mộ chứ?”
Tôi lén nhìn Mộ Thừa Hòa, chột dạ nói: “Làm sao dám ạ, thầy Mộ dữ hơn thầy nhiều lắm.”
Kết quả người vào lớp vẫn là Mộ Thừa Hòa.
Hắn bước lên bục, thông báo xong những điều cần lưu ý cho kỳ thi rồi nói: “Đây là buổi cuối cùng tôi dạy các em.”
Mọi người đều sững sờ, sau đó mới bắt đầu hiểu ra hắn không phải chỉ muốn nói nghỉ đông, mà là sẽ không dạy thế nữa, lớp học bắt đầu rì rầm.
Đồng hương Tiểu Bạch kéo tay áo của Bạch Lâm lên lau nước mắt.
Bạch Lâm không khách khí mà nói: “Đau lòng gì chứ, còn Trần Đình mà. Chẳng phải lúc trước rất thích Trần Đình sao?”
Đồng hương Tiểu Bạch ủ ê: “Nhưng từ lúc nhìn thấy Thừa Hòa của chúng ta, mình đã không còn hứng thú với thầy Trần của mấy cậu nữa. Chả trách Khổng Tử nói: từ sa sỉ trở về tiết kiệm là rất khó. Hóa ra là như thế.”
“Bậy,” Bạch Lâm khinh bỉ, “Cậu tưởng tôi học khoa ngoại ngữ thì không có học văn học sao, câu này rõ ràng là danh ngôn của Âu Dương Tu.”
“Khổng Tử!”
“Âu Dương Tu!”
Hai người cứ cãi nhau, không ai nhường ai.
Tôi xoa trán, “Không phải Khổng Tử cũng không phải của Âu Dương Tu, là Tư Mã Quang. Hai cậu sau này ra đường hãy cố gắng đừng nói gì, như vậy người ta sẽ không biết mình không có văn hóa.”
Giờ giải lao, Mộ Thừa Hòa về văn phòng, tôi mang tài liệu lần trước trả cho hắn. Đi tới cửa phòng, vừa đúng nghe thấy tiếng của Trần Đình, hóa ra thầy cũng chưa đi.
Tôi cười hihi định đi vào, nhưng lại nghe họ nói gì đó có tên tôi. Tai của tôi trời sinh đã thính, bèn hiếu kỳ, dừng bước.
“Cô bé đó khá thú vị.” Đây là tiếng của Mộ Thừa Hòa.
“Nhà nó như thế, lúc đi tôi cũng lo lắng lắm. Chỉ sợ không có mặt ở đây nó có gặp khó khăn gì, trong nhà lại không có người lớn.” Trần Đình nói.
“Thật ra, nó kiên cường hơn chúng ta tưởng rất nhiều.” Mộ Thừa Hòa nói.
Một cơn gió lạnh thoảng qua, tóc mái trên trán của tôi bị thổi tung lên. Cùng lúc ấy, tim của tôi cũng có hơi rối loạn. Hóa ra, Mộ Thừa Hòa đều biết cả. Tất cả chỉ là chúng tôi đã hiểu lầm.
Ngay từ đầu hắn đối xử đặc biệt với tôi, chỉ là thay Trần Đình chăm sóc tôi mà thôi. Căn bản không giống như tôi, Bạch Lâm và những người khác đã tưởng. Tay của tôi bất lực nhũn xuống, trong lòng khó chịu.