Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
Hóa ra, chỉ là mình tự tác đa tình.
Một người xuất sắc như thế làm sao có thể động lòng với một “đứa trẻ” còn non dại. Tôi tự trêu, nhoẽn miệng lên muốn cười, nhưng lại không làm ra được độ cong gian nan ấy.
Họ lại nói với nhau gì nữa, đại khái là có liên quan đến tôi. Nhưng tôi không còn tâm trí nghe lén, tôi quay nửa người lại, dựa vào tường, toàn thân không còn sức lực, năm ngón buông lỏng, hai tờ tài liệu ấy rơi xuống đất.
Đề cương Mộ Thừa Hòa đưa cho tôi đa phần là in ra, nhưng trong đó có vài điểm trọng tâm được hắn chính tay viết ghi chú, bản gốc đã bị tôi ích kỷ giữ lại rồi, bây giờ tôi trả cho hắn cũng là bản photo. Nếu hắn có hỏi, tôi cũng nghĩ sẵn câu trả lời rồi, cứ nói đã bất cẩn làm mất, hắn cũng sẽ không giận.
Hai mẫu tin nhắn hắn gửi cho tôi, được tôi lưu trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên là: Không có gì. Tin thứ hai là: Không thành vấn đề. Lần trước đi nghe bài giảng Vật lý của hắn, tài liệu mang về của hôm đó cũng được tôi kẹp vào nhật ký. Ngoài ra còn có gì nữa? Hết rồi.
Tôi từ từ ngồi xuống, nhặt giấy lên. Ánh đèn trong phòng cơ hồ rọi đến tay của tôi, tôi nhanh chóng nhặt lên rồi rút tay lại. Sau đó lại nghe thấy Trần Đình nói.
Vì trước câu nói đó thầy đã ngừng lại rất lâu, do đó dẫu rằng không hề cố tình, tôi vẫn đã nghe thấy rõ ràng.
Trần Đình nói: “Thừa Hòa, đừng vì vài điểm nào đó tương tự trong gia đình mà mang hết tình cảm mình không nhận được lúc nhỏ đặt vào cô bé.”
(4)
Tôi vội vã chạy xuống lầu, nhắn tin cho Bạch Lâm nhờ nó mang cặp của tôi về phòng.
Bạch Lâm trả lời tin nhắn: Cậu không học sao? Còn một tiết mà.
Tôi nói: Ừm, nghỉ.
Bạch Lâm lại hỏi: Bị sao vậy?
Tôi viết: Đau bụng.
Tôi trở về phòng ký túc, mở máy vi tính. Lướt mạng một hồi vẫn không nghĩ ra nên làm gì, thế là lên giường, nằm đấy, rồi lấy ví tiền ra, nhìn tấm ảnh của ba, tôi ngẩn người.
Không biết là đã trải qua bao lâu, điện thoại trong áo khoác của tôi đột nhiên reo lên.
Những người gọi điện cho tôi qua lại chỉ có bấy nhiêu, tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều, bắt lên là alô.
“Tiết Đồng.”
Tôi nghe thấy giọng của hắn, tim xiết chặt lại, “Thầy… thầy Mộ?”
“Đi đâu rồi? Tiết của tôi mà cũng dám trốn.”
“Em….” Tôi nhất thời không nghĩ ra phải nói gì.
“Cô bé, tiết cuối cùng rồi mà cũng không nể mặt người thầy này.”
Tôi khẩn trương đến chết đi được, giải thích bừa một hồi rồi mới cúp máy.
Đến khi tiếng nói “Tạm biệt” của hắn đã hoàn toàn tiêu biến, trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi u sầu khó tả.
Tuy nhiên, cảm giác rầu rĩ này không duy trì được bao lâu thì đã bị những bài thi ồ ạt ập tới đánh chìm. Sau nửa tháng chiến đấu, cuối cùng kỳ nghỉ đông cũng đã đến với chúng tôi.
Trong kỳ nghỉ đông, tôi nhận dạy một lúc ba người.
Ngoại trừ cậu nhóc Bành Vũ thường xuyên nhắc đến Mộ Thừa Hòa ra, cuộc sống của tôi cơ hồ không còn bất kỳ giao điểm nào với hắn nữa. Trái lại, Lưu Khải dần thân thiết với tôi.
Lưu Khải cũng là người bản xứ. Hiển nhiên là cậu ta khác hẳn với tôi, kỳ nghỉ đông thảnh thơi không chịu được, cứ năm ba ngày lại gọi điện cho tôi, không phải rủ tôi đi xem hội hoa đăng, thì là hẹn tôi đi xem phim.
Một hai lần đầu tôi đều tìm lý do từ chối, sau này thật sự không đùn đẩy được nữa, thế là tôi dắt Bành Vũ theo cùng.
Lưu Khải đứng trước cổng công viên, nhìn thấy tôi dắt theo một ngọn đèn, ánh mắt rõ ràng ảm đạm hẳn.
Bành Vũ đi phía sau Lưu Khải, nói thẳng thừng với tôi: “Cô Tiết, anh này chắc chắn là có ý đồ xấu với cô.”
“Xì, em thì biết gì chứ.”
“Thật không ngờ.” Bành Vũ cảm thán.
“Không ngờ gì?”
“Cô Tiết như vậy mà cũng có người theo đuổi, bởi mới nói câu tục ngữ ‘Nhân tâm tùy thích’ nói cũng đúng lắm.”
Tôi lườm nó một cái, “Nhóc con, tôi giận đó nha.”
Thế nhưng, sự thật chứng minh tôi dắt theo Bành Vũ là một quyết định vô cùng đúng đắn. Ba chúng tôi đi trong khu vui chơi, Lưu Khải đề nghị: “Mình ngồi đu quay đi.”
Bành Vũ nhìn cậu ấy với vẻ mặt kinh ngạc: “Thầy sư thúc, lâu nay em những tưởng đu quay là trò chơi yêu thích của những cô gái thời thanh xuân, không ngờ sư thúc cũng có thú vui này?”
Lưu Khải giải thích: “Những trò như tàu hải tặc cảm giác mạnh lắm, anh sợ Tiết Đồng sẽ sợ.”
“Thật ra, mình không mấy sợ.” Tôi nói
“Em cũng không sợ.” Bành Vũ hô ứng theo.
Và thế là, chúng tôi mua ba vé tàu hải tặc.
Lưu Khải nói một cách lẫm liệt: “Tiết Đồng, nếu cậu có sợ thì đừng kìm nén, nhắm mắt lại nắm chặt mình, hét lớn lên là được.”
Tôi nhìn Lưu Khải và cười nói: “Ừm.”
Chính trong lúc chúng tôi nói chuyện, Bành Vũ đã ngồi ì lên vị trí chính giữa, còn vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh nói: “Cô Tiết mau lên!”
Tôi và Lưu Khải đành ngồi ở hai bên trái phải của nó.
Khung an toàn hạ xuống, thuyền bắt đầu dao động, rồi từ từ lên cao, lên tới điểm cao nhất thì đột ngột rơi ngược xuống, cảm giác không trọng lượng lấp đầy buồng tim, làm nó như chợt rút nhỏ lại. Tôi mở mắt ra, hưởng thụ cảm giác thoải mái khi gió vút qua bên tai. Từ nhỏ tôi đã không sợ trò này, mỗi khi sinh nhật đều nài ba dẫn tôi tới đây