Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.


“Bắc Cực quang! Thật sao? Đẹp không?” Tôi cảm thán.
“Đẹp hết chỗ chê. Nghe nói nhìn thấy Bắc Cực quang chính là nhìn thấy đôi mắt của Thượng Đế.”
“Đôi mắt của Thượng Đế?”
“Đó chỉ là truyền thuyết thôi. Nếu giải thích theo khoa học, đó là cơn bão từ trường giữa mặt trời và trái đất.”
“Nhà khoa học đúng là không lãng mạn.” Tôi chê.
Hắn bất lực bật cười.
Tôi im lặng lúc lâu, lầm bầm: “Nếu thật sự là đôi mắt của Thượng Đế thì hay quá, em muốn đích thân đến đó xem, sau đó hỏi Thượng Đế, ba của em ở thiên đàng có khỏe không, khi nào có thể trở về.”
Hắn nghe xong, nhìn tôi rất lâu, không biết nói gì.
“Em đùa thôi,” Tôi xua tay, “Em vô cùng kiên định tin tưởng chủ nghĩa cộng sản đấy.”
Những đoạn công lộ ở khu Lâm Giang thế này được thiết đặt làm địa điểm bắn pháo bông. Thời gian từng phút trôi qua, người đến bắn pháo bông bên bờ sông cũng ngày càng nhiều. Sau 11 giờ, ta có thể dùng hai từ “bão người” để hình dung.
Rất nhiều người đều từ bỏ phần cuối cùng của tiết mục “Đêm Xuân” để ra đây bắn pháo bông.
Hai chúng tôi đi trong dòng người, tiếng pháo đùng đùng, cơ hồ phải hét vào tai nhau mới nghe rõ được đối phương.
Khi đi ngang một quán bên đường, người đó hỏi tôi: “Có muốn đốt pháo hay bắn pháo bông không?”
Tôi lắc đầu.
Trò pháo bông này bán vào giờ này mắc muốn chết. Những người buôn bán đều mang tâm thái ‘một năm không khai trương, khai trương dùng một năm’ để làm ăn. Đến một người chém một người, đến hai người chém một cặp.
Tôi không bao giờ chơi trò này.
Nghĩ thế, tôi mới phát hiện, hóa ra mình cũng là một người không lãng mạn.
“Tôi còn tưởng, trẻ con đều thích trò này chứ.”
Tôi đứng nghiêm, quay lại nhìn hắn, nhấn mạnh thêm lần nữa: “Em không phải trẻ con.”
Đúng ngay lúc nói những lời này, phía sau có một người đụng vào tôi, tôi mất thăng bằng ngã thẳng ra phía trước. Mộ Thừa Hòa giang tay ra ôm lấy tôi.
Người phụ nữ phía sau vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi! Xin lỗi!”
Người đàn ông bên cạnh cô trách móc: “Đã bảo đừng quậy mà không chịu nghe!”
Tôi xua tay nói: “Không sao đâu, tại tôi bất cẩn thôi.” Thật ra tôi cũng có chỗ không đúng, tết sắp tới rồi nếu làm cho vợ chồng người cãi nhau thì không hay.
“Giáo sư Mộ.” Người đàn ông đó nhìn thấy Mộ Thừa Hòa bên cạnh tôi.
Mộ Thừa Hòa nghe gọi thì nhìn qua, mỉm cười nói: “Hóa ra là ông Lệ.” Khi nói những lời này, tay trái của hắn đã nhẹ nhàng buông tôi ra.
Hai người bắt tay nhau chúc tết vài câu rồi chào tạm biệt. Đối phương không có giới thiệu người phụ nữ bên cạnh mình, Mộ Thừa Hòa cũng không giới thiệu tôi.
Sau khi chia tay họ, tôi quay lại nhìn hai người ấy. Cảm giác mà người đàn ông đó mang đến cho tôi là… cao ngạo, nhưng Mộ Thừa Hòa lại thấy khác.
Tôi có hơi khinh thường, “Là ai vậy?”
“Chúng tôi đang nghiên cứu một chuyên mục, ông ấy là người tài trợ.”
“Còn người kế bên?”
“Không quen. Chắc là vợ ông ấy chăng.”
“Sao lại dữ dằn với vợ mình như vậy chứ!”
Mộ Thừa Hòa cũng bắt chước tôi quay lại nhìn họ, nói đều đều: “Có những chuyện, biểu hiện bên ngoài và bản chất bên trong là khác nhau.”
“Sao thầy biết không giống nhau?”
“Nhờ quan sát.”
“Quan sát?”
Tôi nhìn bóng lưng của hai người đó, nghiên cứu một hồi, rồi nói trong hồ nghi: “Chân của ông ấy có vấn đề?”
“Ừm. Lần trước khi đến trường, tôi thấy ông ấy ngồi xe lăn.”
“Chân không tiện mà cũng cùng vợ ra đây bắn pháo bông à?”
“Cho nên mới nói, có những người, bản chất bên trong không giống với chúng ta nhìn thấy họ bên ngoài.”
Tôi cười, hiểu ra rồi. Lát sau tôi nói: “Thầy nói xem, chúng ta đứng đây tám chuyện của người ta, có khi nào người ta cũng đang tám mình không?”
“Chúng ta làm gì có tám chuyện của người khác? Rõ ràng là đang rất nghiêm túc thảo luận mối liên hệ bên trong giữa tình yêu và biểu hiện bên ngoài.” Khi nói những lời này, mặt của hắn bình thường vô cùng, hoàn toàn là một nét mặt vô tội lương thiện.
E là trên đời này cũng chỉ có loại người như hắn, nói chuyện phiến của người khác ở sau lưng người khác mà còn có thể lý lẽ hùng hồn như vậy thôi.
Suýt nữa thì tôi đã quên mất, hắn là ai chứ, hắn là Mộ Thừa Hòa đã từng bao lần khiến tôi tức điên muốn giết người.
(7)
Vài phút cuối cùng trước khi đỗ chuông, chúng tôi cũng đã đi được đến Quảng trường Tân Giang. Quảng trường nằm ngay tại điểm giao nhau giữa hai sông nam – bắc, có một bộ phận nhỏ là phần cầu treo, do đó khi đứng bên tay vịn nhìn xuống chân mình, có thể nhìn thấy dòng nước đùn chảy, mang đến cảm giác như đang ngồi trên thuyền.
Ở một góc của quảng trường là một lầu chuông rất to, rất nhiều người đều đang ngẩng cao đầu chờ đợi nghênh đón giây phút đếm ngược năm mới.
Lúc này là lúc pháo bông bắn nhiều nhất, từng đóa pháo hoa lung linh vút thẳng lên trời, liên tục nhau. Thậm chí khiến người ta không dám nhìn thẳng lên trời để tránh tàn khói rơi vào mắt.
Nhìn những pháo bông bay lên như thế, tôi chợt nhớ ra câu hỏi của Bành Vũ. “Thầy Mộ.”
“Hmm?” Hắn đáp lại tôi, nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào chỗ khác.
“Máy ba