Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.

m vui chơi kế tiếp.
Giao thông tức thì tắt nghẽn. Tuy xe của Mộ Thừa Hòa đậu ở chỗ cách đây không xa, nhưng vì mới uống rượu, không thể chở tôi về nhà. Lúc này, xe buýt và tàu điện ngầm đã ngưng hoạt động rồi.
Hơi rượu qua đi, bước trên con phố đêm đông vào lúc khuya như thế thật sự là rất lạnh. Gió đêm rất mạnh, tóc của tôi xõa dài, vì thế mà bị thổi bay tứ tung, gió đánh vào mặt thật đau.
Mộ Thừa Hòa kéo tôi vào một quán bán thuốc lá bên đường. Chủ quán là một bà thím trung niên, bật bóng đèn sáng trắng, bên cạnh dựng một cây dù to, vừa đúng có thể cho tôi tránh gió một lúc. Sau đó, hắn tự đi ra đầu đường đón xe cho tôi. Nhưng, xe ít người nhiều, hắn lại tốt bụng, khó khăn lắm mới đón được một chiếc xe, nhưng thấy đối phương là phái nữ, hắn không chút do dự liền nhường cho người ta.
Mười mấy hai mươi phút sau, người này quay trở lại tay không, trên mặt là nét u uất mà tôi chưa từng trông thấy trong ngày thường.
“Đây chắc chắn là việc khó nhất trên thế giới rồi.” Hắn nói.
(8)
Nhìn cặp mày của Mộ Thừa Hòa chụm vào một chỗ, chắc chắn là hớp gió nhiều lắm rồi.
“Để em đón xe.”
Hắn lại nói: “Bỏ đi. Tôi đi lấy xe chở em về nhà.”
“Không được, thầy đã uống rượu.” Sớm biết thì lúc nãy không xúi giục hắn rồi.
“Giờ này chắc là cảnh sát cũng nghỉ làm rồi.”
“Ai bảo cảnh sát nghỉ làm, chẳng phải mẹ em đang đi làm đó sao?”
Tôi lắc đầu, nhất quyết không chịu.
Ba tôi lái taxi, gia đình tôi lâu nay đều đặc biệt chú trọng vấn đề này.
“Về nhà cũng chỉ có một mình sao?” Hắn hỏi.
“Ừm.”
“Vậy…” Hắn suy nghĩ, “Đến chỗ tôi vậy, tôi cũng chỉ có một mình.”
Lúc này tôi mới nhớ ra, chỗ ở mà hắn dắt tôi và Bạch Lâm đến chính ở gần đây.
“Thầy Trần đâu?” Tôi nhớ hắn từng nói nhà đó của Trần Đình.
“Trần Đình ở chung với bạn gái, nhường nhà lại cho tôi rồi.”
Sống chung?
Tôi chao đảo. Thì ra……… giáo viên cũng sống chung với người khác.
Lúc còn nhỏ, tôi cứ tưởng giáo viên giống như thần thánh. Mẹ tôi thường nói với người ngoài: “Con nhỏ nhà tôi không nghe lời ai hết, nhưng cô giáo của nó mà nói gì thì nó xem như là thánh chỉ vậy.”
Vài tháng sau khi đến trường, tôi phát hiện thì ra giáo viên cũng phải ăn cơm, cũng phải đón con ra về, cũng phải đi vệ sinh…. thật là tiêu tan mộng tưởng mà! Giờ đây, Mộ Thừa Hòa nói với tôi, giáo viên cũng sống chung với bạn gái, hơn nữa còn là thầy Trần Đình của trường chúng tôi, người thầy sống dưới hào quang của Đảng mà lâu nay tôi vẫn kính nể.
Chúng tôi đi bộ chừng mười mấy phút thì đến nơi. Lần thứ hai đến đây, cảm giác không giống với lần trước.
Sân thượng bên ngoài phòng khách vừa đúng có thể nhìn thấy quảng trường Tân Giang nơi mà chúng tôi vừa đón năm mới. Dưới màn đêm, thỉnh thoảng vẫn còn một hai đóa pháo hoa rực nở. Hai chúng tôi đều bị lạnh đến cứng đơ rồi.
Hắn đi trải giường, tôi đi tắm nước nóng. Vật dụng trên bồn rửa tay rất ít, chỉ có một cái ly súc miệng, một cây bàn chải, một chiếc máy cạo râu, và một chiếc bình nhỏ chứa thuốc, không có vật dụng của phái nữ.
Tôi bỗng nhiên thấy tâm trạng vui vẻ, tắm xong thay đồ ngủ mà hắn chuẩn bị cho tôi, xắng ống quần và ống tay áo lên xong rồi mới miễn cưỡng đi ra ngoài.
Mộ Thừa Hòa đang thu dọn ghế sopha, tôi thì đi ra ngắm ngía kệ sách đặt ở phía sau ghế.
Trên đó có rất nhiều sách chuyên môn của Mộ Thừa Hóa. Sách tiếng Nga, tiếng Anh, còn có tiếng Trung Quốc, đều là “thiên thư hành tinh”. Ở ngăn thấp nhất của kệ sách có trưng bày một số mô hình đủ các loại máy bay, trông rất thật, thậm chí còn có thuyền. Từ những thứ này có thể thấy, Mộ Thừa Hòa đã hoàn toàn bá chiếm nhà của Trần Đình rồi.
Tôi chỉ vào một thứ, đặt một câu hỏi ngớ ngẩn: “Thuyền gì vậy, boong tàu to thế?”
Ánh mắt của hắn xẹt qua một ý cười, “Là hàng không mẫu hạm.”
Ờ……
Tôi im rồi, tiếp tục tham quan giá sách của hắn, trên đó có một ngăn để rất nhiều đĩa CD. Tôi lấy đại một album của một nữ ca sĩ người Nga ra, quay qua hỏi: “Có thể cho em mượn nghe không?”
“Tự nhiên.” Hắn đồng ý với lẽ đương nhiên.
Tôi híp mắt lại, vui cười cất CD vào túi xách, trong lòng mừng thầm. Lần sau tôi lại có cớ tìm hắn rồi.
Một lúc sau, hắn đưa cho tôi một ly nước. Vô tình chạm vào ngón tay của hắn, có hơi nóng, nhưng vì chỉ nghĩ hắn mới rót nước nóng, nên không mấy để tâm.
Trước khi ngủ, tôi trở ra phòng khách lấy giỏ xách, nhìn thấy sắc mặt và môi của hắn có hơi bất ổn, liền hỏi: “Bị sao vậy?”
Hắn điềm đạm nói: “Có lẽ có hơi sốt.”
“Sốt?” Tôi vừa nghe thấy chữ này thì liền chạy qua đó, sờ trán của hắn, nóng đến bỏng tay.
“Tự nhiên sao lại bị sốt?” Tôi sốt ruột, “Có phải vì gió đêm không?”
“Không sao, ngủ một lát sẽ khỏi.” Hắn trấn an tôi.
“Bị sốt, ngủ cũng không dễ chịu đâu.”
Mộ Thừa Hòa không tiếp tục tranh cãi với tôi, lắc lắc đầu, cặp mày nhíu lại, tựa đầu ra ghế rồi nhắm mắt.
Chắc là hắn rất khó chịu đây, cũng rất muốn yên tĩnh. Nên tôi không dám nói thêm gì, bắt đầu dùng mắt nhìn quanh muốn tìm tủ y tế.
Không có kết quả, nhưng rồi tôi sực nhớ ra trên bồn rửa tay có một hộp t