XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

huốc, liền chạy vào phòng tắm, quả nhiên phía sau tủ kính có rất nhiều thuốc. Bình thường mẹ bị bệnh cũng đều do tôi chăm sóc, nên tôi cũng biết khi cảm sốt phải uống thuốc gì.
Tôi rót một ly nước ấm, chọn ra loại thuốc trong tủ có công thức phù hợp với loại thuốc trị cảm sốt mà tôi nhớ, đặt nó lên bàn rồi xem giấy hướng dẫn sử dụng.
Hắn mở mắt ra nhìn tôi: “Khỏi đọc nữa, không có loại thuốc mà tôi cần đâu. Cái đó của thầy Trần của em, bình thường tôi uống thuốc cổ truyền Trung Hoa, lần trước dùng hết quên mua lại rồi.”
Tôi khựng người, quay qua nhìn hắn.
“Vậy phải làm sao?” Nếu không có thuốc, cũng phải tìm cách chứ đúng không.
“Dù gì thì uống vào cũng không hẳn sẽ lập tức khỏe mạnh.” Dường như hắn không cần mở mắt cũng đoán được tâm tư của tôi, lại nói thêm: “Tôi sẽ không đồng ý cho em ra ngoài mua vào lúc này đâu, mất công lát nữa lại phải đi tìm em, hơn nữa không có tiệm thuốc nào lại làm việc suốt đêm vào đêm giao thừa cả.”
“Em có thể làm gì không?”
“Tôi chỉ muốn nằm nghỉ một chút, em về phòng ngủ đi.”
Cho dù là đang phát sốt, hắn vẫn có nề nếp hơn tôi. Tôi rầu rĩ nhìn hắn.
“Em còn muốn tôi phải tập trung tinh thần để chỉ bảo em sao?” Hắn nhắm mắt nói.
Tôi không dám phản bác, chỉ đành tin tưởng hắn có lòng tin với bệnh tình của mình, thế là nghe theo, trở về phòng ngủ, cũng không thảo luận thêm với hắn thật ra người khỏe mạnh và người bị bệnh ai nên ngủ phòng ngủ hơn.
Tôi đi được vài bước, không mấy an tâm, lại quay đầu nói: “Nếu thầy có việc gì nhất định phải gọi em.”
Dường như hắn không nghe thấy, khựng người nhìn tôi.
Tôi lặp lại một lần nữa, hắn nhìn khẩu hình của tôi, sau đó mới từ từ gật đầu.
Nhưng, làm sao mà tôi ngủ được. Tôi không đóng cửa phòng, chỉ sợ bên ngoài có động tĩnh gì tôi không nghe thấy. Tôi nằm trên giường, kiểu nào cũng không thể vào giấc, mở to mắt nhìn trần nhà. Bên ngoài phòng khách có tiếng sột soạt của vải vóc, có lẽ anh ấy đã nằm xuống đắp chăn.
Lập tức, cả thế giới yên tĩnh vô cùng.
Rất lâu sau, không còn nghe thấy tiếng động ở bên ngoài nữa.
Phải chăng đã ngủ rồi?
Tôi lật người, lại chờ thêm một lúc lâu sau, vẫn không nghe thấy động tĩnh gì, tôi xác định anh ấy đã ngủ rồi, bèn rón rén nhón chân đi ra ngoài.
Tôi sợ hắn phát giác, nên không dám mang dép, cứ thế khẽ khàng đi chân không ra đến sopha, muốn xem nhiệt độ trên trán hắn đã hạ chưa, nhưng lại không dám chạm vào sợ đánh thức hắn, thế là ngồi xổm bên cạnh sopha vọng tưởng có thể nhìn ra bệnh tình qua cách quan sát nét mặt của hắn.
Mộ Thừa Hòa khép chặt mắt, chân mày hơi nhíu lại, giấc ngủ không sâu. Từ nhịp độ hô hấp của anh ấy, có thể đoán ra vẫn còn đang sốt. Tôi vô tình nhìn thấy ly nước trên bàn đã uống hết, thế là đứng dậy vào nhà bếp rót nước.
Bị sốt không uống thuốc, vậy chỉ có thể uống nhiều nước thôi.
Lúc trở về, phát hiện vì bị sốt chảy mồ hôi, tay của Mộ Thừa Hòa đã rút ra khỏi chăn. Tôi đặt ly xuống bàn, sau đó cẩn thận để tay anh trở về trong chăn.
Chính trong lúc này, chân mày của Mộ Thừa Hòa nhíu chặt vào nhau, miệng tuôn ra một tiếng gì đó, sau đó nắm chặt ngón tay của tôi.
Tim của tôi giật thót lên. Nhìn tay mình, sau đó nhìn mặt anh, cho đến khi phát hiện hắn không có tỉnh dậy tôi mới an lòng.
Nhưng, tiếp theo đây đến lượt tôi bị làm khó rồi.
Hắn nắm hơi chặt, rút ra? Hay là để nguyên?
Tôi ngồi xổm bên sopha, do dự không quyết định được.
Ngón tay của tôi vừa đúng tiếp xúc với lòng bàn tay trái của hắn, nhiệt độ đó hơi làm tôi nóng lên.
Là tay trái của Mộ Thừa Hòa.
Là bàn tay trái len lén viết chữ trên bảng đen, là bàn tay trái gấp thức ăn cho tôi, là bàn tay trái gõ lên bàn nhắc nhở tôi không được lơ là trong lớp học, là bàn tay trái cởi khăn choàng ra khoác lên cổ tôi, và…. là bàn tay trái ôm tôi lúc nãy.
Một lúc sau, tay của hắn đã từ từ buông lỏng tay tôi. Nhưng, tôi đã không còn muốn rời khỏi nữa, cứ ngồi đấy, nghiêng người tựa đầu trên sopha, đúng lúc có thể nhìn thẳng gương mặt của hắn.
Không biết trải qua bao lâu, hô hấp của hắn dần dần ôn hòa hơn. Mí mắt của tôi cũng từ từ nặng trĩu, cuối cùng không chịu nổi nữa, ngủ mất.






Bên trái 
(1)
Tôi lại mơ rồi. Có hơi thay đổi, vẫn là lần ba dắt tôi đến khu vui chơi, sau đó ba đánh rơi tiền trên đường. Ba mua kẹo bạch nha cho tôi rồi nói: “Đồng Đồng, chờ ba ở đây, đừng đi đâu hết nha.”
Lúc ấy tôi gật đầu, như hiểu lại như không hiểu. Sau đó, tôi chờ một lúc, liếm một miếng kẹo, lại tiếp tục chờ, đến khi kẹo đã ăn hết rồi, ba vẫn chưa trở về. Tôi chỉ cảm thấy vừa lạnh vừa cô đơn.
Thật sự là rất lạnh. Tôi rùng mình, muốn kéo gì đó lên chống đỡ với cái lạnh này, nhưng lại không nắm được gì cả, chỉ biết rúc người lại. Chính trong lúc này, tôi như nghe thấy một tiếng thở dài, sau đó đột nhiên có một cánh tay rất ấm áp bế tôi lên.
“Té xuống đất thì có liên quan gì đến việc giường rộng hay hẹp.” Tôi lầu bầu, “Giường trong trường nhỏ như vậy nhưng em vẫn ngủ ngon lành.”