Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

g, chính là người đó phải không?” Tôi nói.
Nó lại gật đầu.
“Vậy tại sao lúc Hiểu Đường và tụi mình nhắc đến người đó, cậu lại nổi giận?” Triệu Hiểu Đường khác với chúng tôi, vì chuyện này mà nó đã chiến tranh lạnh với Tống Kỳ Kỳ rất lâu, mãi đến học kỳ này mới giản hòa.
Tống Kỳ Kỳ lại im lặng rồi, nó quay mặt ra cửa sổ.
Năm giờ chiều của ngày chủ nhật, là giờ cao điểm của mọi ngã đường. Không ngừng có người lên xuống xe, hai chúng tôi ngồi ở góc của dãy ghế cuối cùng, Tống Kỳ Kỳ ngồi bên cửa sổ, tôi ngồi kế bên, cạnh tôi là một bà thím trung niên tay ôm túi siêu thị đặt trên đùi, và đang cùng người bạn đồng hành của mình “hồi tưởng” trải nghiệm mua đồ lúc nãy bằng tiếng địa phương với giọng nói rất lớn.
Phải một lúc lâu sau, đến khi tôi nghĩ rằng Tống Kỳ Kỳ sẽ tiếp tục giữ im lặng về người đàn ông đó, thì nó đã bất ngờ mở lời.
“Anh ấy tên Tiêu Chính, không chỉ là đồng hương, mà còn là thầy giáo thời phổ thông của mình.” Tống Kỳ Kỳ vừa nói, vừa quay mặt lại.






Vách ngăn lòng 
(1)
“Vậy thì trùng hợp thật, quê cậu xa như vậy mà cũng có thể gặp lai được, đúng là duyên phận.” Tôi cảm thán.
Nhưng không ngờ, Tống Kỳ Kỳ lại bình tĩnh mà nói: “Không phải duyên phận. Mình vì anh ấy mà không ngại đường xa thi vào trường này.”
“Hả?”
Giáo viên B nói: “Ai?”
Giáo viên A: “Thì là cô bé cao ráo học lớp một khoa tiếng Pháp đó, tên Vương Dĩnh đúng không?”
Giáo viên B: “Đúng là Vương Dĩnh.”
Giáo viên A: “Nó dạo phố với một người làm lính đấy, nhìn người đó tôi thấy rất giống huấn luyện viên quân sự khóa này.”
Giáo viên B khựng một lúc: “Vậy sao?” Rồi thì không phát biểu thêm gì.
Nhưng giáo viên A huyên thuyên mãi: “Lúc đó tôi với chị cùng vào trại quân sự chung với tụi nhỏ mà, không sai đâu. Thật không ngờ thành một đôi rồi.”
Giáo viên C xoay ghế lại lắc đầu nói: “Thanh niên bây giờ chính là như thế. Thật ra đó làm gì là tình yêu, nhất thời nông nổi thôi.”
Giáo viên A cũng gật đầu tán đồng: “Tôi cũng cảm thấy thế.”
Giáo viên C: “Hai người nói chuyện này làm tôi nhớ chuyện tôi đứng lớp hồi năm ngoái.” Đây là giám thị phụ đạo, do đó rất có kinh nghiệm trong việc quản lý sinh viên. “Tân sinh viên huấn luyện một tháng, bọn trẻ hận huấn luyện viên lắm, vậy mà đến lúc rời khỏi, cả bọn lại khóc lóc níu kéo tay áo của thầy, nói gì mà không nỡ xa thầy. Nhưng trại đó lại rất nghiêm ngặt, không cho huấn luyện viên để lại bất kỳ cách thức liên lạc nào với sinh viên. Sau đó có một nữ sinh đến cầu xin tôi hỏi giúp số điện thoại. Bảo là huấn luyện viên này cuối tháng 10 phải về hưu rồi, họ muốn ra trạm xe lửa tiễn thầy.”
Giáo viên C tiếp tục: “Thấy bọn trẻ khóc lóc như thế, tôi cũng nhận lời. Còn nói nếu bữa đó có tiết học, tôi cho bọn chúng nghỉ một hôm. Kết quả là sau khi trở về, ba tuần sau thầy huấn luyện viên đó phải đi thật, nhưng nhóm tiểu thư này sớm đã quên người ta rồi.”
Ba vị giáo viên cùng phá lên cười.
“Bởi mới nói bọn nhỏ nhiệt tình nhất thời.” Giáo viên A tổng kết, “Chỉ là trong một tình huống đặc biệt, có tình cảm sùng bái với một người đặc biệt. Chúng còn nhỏ, không hiểu, nên cứ thế mà mù quáng ảo tưởng sự sùng bái này chính là tình yêu.”
Tôi cúi gầm đầu, lặng lẽ ngồi yên giả vờ như viết gì đó, không phát ra một âm thanh nào. Cũng trong lúc này, Trần Đình mang đồ bước vào.
Giáo viên A kịp lúc chuyển đề tài qua thầy Trần Đình: “Thầy huấn luyện viên hay thầy giáo trong trường cũng vậy thôi. Cứ lấy Tiểu Trần nói này, cũng nguy hiểm đấy. Vừa trẻ trung, gương mặt lại ưa nhìn, chênh lệch tuổi tác với sinh viên cũng không nhiều, rất dễ bị nữ sinh xem là tiêu điểm.”
Giáo viên C cười ha ha nói: “Thầy Trần à, phải cẩn thận đấy.”
Trần Đình chẳng hiểu gì cả, bị tiếng cười của họ làm cho hồ đồ rồi, thầy bồn chồn đảo nhìn quanh phòng, cuối cùng dừng lại ở tôi. Tôi cũng cười theo, mặc dù trong lòng thấy hơi chột dạ.
Nếu diễn tả theo kiểu của Bành Vũ, vậy thì tôi và Trần Đình cũng không phải một nhà.
Trong thời gian thực tập, ba của Bạch Lâm mua cho nó một căn hộ ở thành Tây, ba Tiểu Bạch bảo giá nhà tăng nhanh quá, nên đã giúp nó ổn định chỗ dừng chân trước để nó không phải âu lo mà ra đời. Sau đó, Bạch Lâm còn kéo chúng tôi đến xem căn hộ đó. Căn hộ không nằm trong khu đông đúc, chung quanh còn đang chờ khai thác, nhưng, đây hoàn toàn là khu người giàu của thành thị này.
Triệu Hiểu Đường cảm thán: “Thì ra, thế giới này người đáng dựa dẫm nhất không phải là bản thân, cũng không phải là người đàn ông của mình, mà là người cha có tiền.”
Bạch Lâm lườm nó.
Một lúc sau, khi ngồi trên xe, Bạch Lâm dung một ngữ khí không xác định để hỏi tôi: “Tiểu Đồng, cậu là người bản xứ, cậu thấy sao?”
Tôi nói: “Rất tốt, thật đó. Tuy có hơi đắc, nhưng hoàn cảnh xung quanh khá lắm, chắc chắn sẽ còn tăng giá.”
“Vậy mà cậu cũng thầy khá à. Mình thì cảm thấy nó xa trung tâm thành phố quá, từ đây cho tới trước khi nó được hoàn toàn khai thác, sẽ vắng lắm đây.” Hai bên vỉa hè của con phố rộng r


Old school Swatch Watches