Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

muốn giới thiệu “bạn cũ” của mình cho tôi.
Vài câu mở đầu xong, tôi bắt đầu chuyển đề tài về Mộ Thừa Hòa.
(5)
Nhưng, về con người Mộ Thừa Hòa này, sư huynh Lý chỉ biết một số việc không quan trọng, cũng chỉ là tin tức trong phương diện học thuật của Mộ Thừa Hòa, như nghe nói gần đây hắn rất bận, còn phải đến một thị trấn nhỏ ở Tây Nam để làm một thí nghiệm gió động.
“Gió động?” Tôi bồn chồn.
“Phải đó.” Sư huynh nói một cách thần bí: “Anh cũng chỉ vô tình nghe được từ một học trưởng đi theo thầy Mộ thôi, anh ấy nói đại khái là ‘lão đại’ của họ phải đến Tây Nam làm thí nghiệm. Những người trong ngành này còn có thể làm thí nghiệm gì ở Tây Nam chứ, chắc chắn là gió động rồi, ở đó có trung tâm thí nghiệm gió động hàng không lớn nhất của Châu Á chúng ta.”
“Gió động?” Tôi tiếp tục bồn chồn, “Gió động là gì?”
“Là một khâu rất quan trọng trong quá trình nghiên cứu động cơ phi hành, qua thí nghiệm gió động, ta có thể mô phỏng ra các số liệu của khí lưu đối với các tác động lên vật thể.”
“Trường chúng ta dữ dội vậy sao? Thầy giáo mà cũng có thể đến đó?” Tôi không hiểu.
“Một trường học thì làm gì làm được việc này, chắc chắn là hạng mục của phía quân sự.” Sư huynh Lý dùng ngữ khí sùng bái sửa câu của tôi.
Quân sự…….
Tôi bắt đầu có hơi chóng mặt rồi. Chẳng lẽ còn có thể chế tạo ra máy bay chiến đấu tàng hình? Hay là máy bay lớn quốc nội sao?
Đúng y như lời sư huynh nói, khoảng thời gian tiếp theo, tôi quả nhiên không có tin tức của Mộ Thừa Hòa nữa, tài khoản trên MSN cũng luôn là màu xám. Sau đó, tôi vô tình mở hộp thư yahoo đó ra, mới phát hiện hóa ra ngay trong đêm đó hắn đã sửa xong đơn xin việc và gửi lại cho tôi.
Nhiệt độ đã ngày càng tăng cao. Canh ngày cuối tuần, tôi về nhà mang một số quần áo mỏng vào trường, trên đường đến trạm xe buýt, có đi ngang một quán cafe. Con người của tôi, bình thường đi ngang những nơi có tủ kính sẽ thích nhìn bóng của mình nghiêng ngã trong gương, và thế là, rất tự nhiên, tôi đã nhìn thấy bên trong.
Đó là một quán cafe rất lớn, nghe Bạch Lâm nói, đây là một sản phẩm dây chuyển của Mĩ. Nhiều lúc có thể nhìn thấy những thanh niên nam nữ ăn mặc rất thời trang ngồi trò chuyện, hoặc là làm việc trên chiếc máy tính xách tay. Lần duy nhất tôi đẩy cửa bước vào đó, không phải để uống cafe, mà là cùng Bạch Lâm mượn toilet.
Và lúc này đây, tôi nhìn thấy Tống Kỳ Kỳ đang ngồi trên chiếc bàn tròn ở cạnh tấm kính trong suốt. Đối diện với nó là một người đàn ông, trên bàn có hai chiếc ly màu trắng. Hai người họ đang trò chuyện, và chỉ cần nhìn qua thôi tôi đã biết, Tống Kỳ Kỳ rơi vào dòng chảy tình yêu rồi. Vì lúc nó nói chuyện, khóe môi rất tự nhiên mà giương lên, đôi mắt còn chứa đầy niềm vui, hơi khác với Tống Kỳ Kỳ lặng lẽ khiêm tốn, cần cù học tập của ngày thường.
Bên trong không có nhiều ánh sáng lắm, lại thêm vào kính phản quang, tôi không nhìn rõ được gương mặt của người đàn ông kia. Nhưng, giờ đây ngoại trừ Mộ Thừa Hòa ra, tôi không có hứng thú gì với gương mặt của những người khác phái khác nữa. Tôi nhớ ra chuyện Triệu Hiểu Đường kể có người đàn ông chở Tống Kỳ Kỳ về trường lần trước, chắc chắn là người này rồi. Tôi nổi hứng, nấp vào một chỗ rồi gọi điện cho Tống Kỳ Kỳ.
“Cậu đang ở đâu vậy?” Biết mà còn hỏi.
“Mình….” Tống Kỳ Kỳ bắt máy, nhìn người ngồi đối diện mình một cái, nói không tự nhiên: “Mình đang dạy thêm.”
“Hớ. Kỳ Kỳ, cậu cứ gạt mình đi. Cậu đang ở Starbucks, ngồi cùng với người đàn ông mặc com lê.”
“Cậu đang ở đâu?” Nó ngượng ngạo đứng dậy, cầm điện thoại nhìn quanh quẩn.
Tôi đi tới trước tấm kính, nhìn nó cười khờ. Nó nhìn thấy tôi, mở to mắt, sau đó quay qua nói gì đó với người đàn ông kia, rồi cầm giỏ xách chạy ra. Ánh mắt của người đàn ông đó cũng nhìn về phía tôi, còn lễ phép gật đầu chào. Bây giờ thì tới lượt tôi không biết phải làm sao rồi, đành học theo kiểu nịnh hót của Bạch Lâm thường ngày, giơ tay phải lên, vẫy chào.
Tôi không mấy biết đoán tuổi tác của người khác phái, chỉ có thể biết người đó lớn hơn tôi, có lẽ ngang ngửa Mộ Thừa Hòa, không thể nào vượt quá 30 tuổi.
Tống Kỳ Kỳ vừa chạy ra thì đã kéo tôi đi, “Sao cậu lại ở đây?”
“Nhà mình gần đây mà, chẳng phải cậu cũng từng tới rồi sao.”
“Đi thôi. Đón xe.” Nó nói.
“Hả?” Tôi kinh ngạc, “Cậu đi sao?”
“Về trường chung với cậu.”
“Không phải chứ, hai người tiếp tục đi, mình không phải đến quấy phá đâu.”
“Không phải như cậu nghĩ.” Tống Kỳ Kỳ vội giải thích.
“Sao cậu biết mình nghĩ gì?” Tôi hỏi ngược lại.
“Mình…..” Nó cứng họng, lập tức đỏ mặt, khác với tính cách của tôi và Bạch Lâm, Tống Kỳ Kỳ hoàn toàn không thích đấu khẩu.
Trên đường trở về, chúng tôi ngồi trên xe buýt, Kỳ Kỳ không nói một lời nào.
Cuối cùng vẫn là tôi không nhịn nổi: “Người đó là ai vậy?”
“Đồng hương của mình.”
“Chỉ là đồng hương?”
Tống Kỳ Kỳ gật đầu.
“Trong khoa của mình, cậu ít nhất cũng có đến cả tá đồng hương, nhưng chưa thấy cậu nhiệt tình như vậy bao giờ, còn đến Starbucks nữa. Lần trước Hiểu Đường nói có người đàn ông đưa cậu về trườn


XtGem Forum catalog