Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.

ọc kỳ trước, cả lớp không ai bị dưới trung bình, cơ hồ ai nấy cũng muốn hô thầy Mộ vạn tuế.
Trong phòng ký túc, Triệu Hiểu Đường lại bắt đầu phát biểu kinh nghiệm của mình.
Nó nói: “Bây giờ các cậu dùng gì để liên lạc khi lên mạng?”
“Thì QQ.” Ba chúng tôi đồng thanh nói.
Triệu Hiểu Đường giơ ngón trỏ lên, “No. Dùng MSN sẽ làm mình có đẳng cấp hơn.”
Bạch Lâm ngước nhìn trần nhà, “Triệu Hiểu Đường, cứ mà ra vẻ đi.”
Triệu Hiểu Đường phản kích lại: “Ra vẻ thì sao? Ra vẻ mới thấy mình có giá.”
Họ cãi nhau quyết liệt, Tống Kỳ Kỳ đi khóa cửa lại rồi cắm dây nấu nước, hoàn toàn không có hứng thú lắng nghe cuộc chiến này. Tôi thì tròn xoe đôi mắt ngồi nhìn họ ngẩn ngơ.
Bạch Lâm hỏi: “Tiết Đồng cậu điên rồi à?”
Tôi nói: “Mình đang nghĩ… mình cũng cần một MSN có đẳng cấp.” Tôi đã tìm được điểm công phá rồi!
Bạch Lâm: “……”
Tôi đập bàn đứng dậy, kêu lớn: “Hiểu Đường, giúp mình đăng ký một cái MSN có đẳng cấp. Tiểu Bạch, mình mượn máy của bạn một lát.”
Xong hết mọi việc, tôi hí hửng gửi tin nhắn cho Mộ Thừa Hòa: “Thầy ơi, gần đây thầy khỏe không? Đang làm gì vậy?”
Hai phút sau, hắn trả lời tôi: “Đang làm việc ở nhà.”
Tôi ngồi cười khờ khạo, cơ hồ có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hắn mang dép lê, đeo kính gọng đen, tay cầm điện thoại.
“Có đang sử dụng vi tính không?” Tôi lại gửi.
“Ừm.”
“Em không làm phiền thầy chứ?”
“Không, đúng lúc giải lao một chút.”
Tôi cười tươi rói, vội gửi tiếp một tin: “Thầy có dùng MSN không? Add em đi thầy, thầy Trần bắt tụi em viết một đơn xin việc bằng tiếng Nga, em gửi cho thầy, thầy sửa giúp em được không?” Một tài khoản MSN vừa được đăng ký chưa đến năm phút đã sắp gánh lấy nhiệm vụ gian nan mang tính chất lịch sử của nó.
“Nhưng, máy tôi đang dùng không thể lên mạng.”
Nhiệt huyết trong lòng tôi bị câu nói ngắn gọn của hắn dập tắt lịm, chỉ đành thê thảm ngồi nhắn: “Tài khoản của em là po3a@yahoo.com.cn, khi nào thầy có thời gian thì add em nha.”
Sau đó thì, hắn không có trả lời tin nhắn của tôi nữa.
Tôi bỏ điện thoại xuống, bưng mặt rầu rĩ ngồi lướt mạng. Hai phút sau, đột nhiên hệ thống xác nhận trên MSN hiện lên với dòng chữ: “Tiết Đồng, tôi là Mộ Thừa Hòa.”
Nhìn thấy bảy chữ này với hai dấu câu, tôi nhảy cẫng lên, cơ hồ muốn ôm chầm lấy Bạch Lâm hét tán loạn.
Bạch Lâm nói: “Được rồi, mau tiếp tục đi. Cách mạng còn chưa thành công, trò còn phải cố gắng nhiều.”
Tôi bình tâm lại, ngồi trở về máy.
Mộ Thừa Hòa: Tôi đổi qua máy khác, lên đây xem thử. Đơn xin việc gửi qua đây.
Po3a: Dạ được, cám ơn thầy.
Mộ Thừa Hòa: Không có gì.
Po3a: hihi, thầy dùng tên thật luôn à.
Mộ Thừa Hòa: Po3a tức là Роза?
Po3a: Bị thầy phát hiện rồi. Em cảm thấy viết ra như vậy trông rất giống tên tiếng Nga thầy đặt cho em, nên dùng luôn.
Mộ Thừa Hòa gửi lại một mặt cười.
Tôi cắn môi, bắt đầu suy nghĩ đề tài thích hợp, quay lại hỏi ý kiến ba người kia, “Nói chuyện gì cho hợp lý nhỉ?”
Triệu Hiểu Đường đang đắp mặt nạ, nói một cách hàm hồ: “Hỏi hắn một tháng kiếm được bao nhiêu tiền.”
“……….”
Bạch Lâm nói: “Cậu cứ hỏi rốt cuộc là thầy có thích em không?”
“……….”
Tống Kỳ Kỳ nói: “Chẳng phải thông thường khi trò chuyện, câu đầu tiên không phải hỏi người ta ăn chưa thì hỏi đối phương gần đây đang bận chuyện gì sao?”
Nghe Tống Kỳ Kỳ nói, tôi gật đầu tán đồng, xem ra trong phòng này chỉ có tôi với Kỳ Kỳ là bình thường.
Po3a: Gần đây thầy bận chuyện gì?
Mộ Thừa Hòa: Mẹ của thầy Trần của mấy em về nước thăm con, tôi nhường căn nhà đó ra lại rồi, dọn về nhà của mình.
Po3a: Nhà của thầy?
Mộ Thừa Hòa: Nhà của tôi.
Po3a: Em tưởng nhà thầy ở nước ngoài.
Mộ Thừa Hòa: Tôi có nói như vậy sao?
Po3a: …….. dạ không.
(4)
Sau đó, đề tài này tới đây chấm dứt.
Bạch Lâm đứng bên cạnh nhìn lịch sử chat của chúng tôi, nó thở dài: “Nói chuyện với thiên tài đúng là mệt thật, chẳng dò hỏi được gì.”
“Thật ra đấy, Tiểu Đồng à, với kinh nghiệm của một người từng trải,” Triệu Hiểu Đường đang ngồi ngắm gương nói, “Cậu ở trước mặt hắn không cần phải suy nghĩ quá nhiều, muốn nói gì thì nói đó.”
Nó ngừng lại một lúc, hỏi: “Thầy lớn hơn cậu bao nhiêu tuổi?” Nó chưa từng thấy Mộ Thừa Hòa, lâu nay chỉ xây dựng hình tượng của Mộ Thừa Hòa thông qua lời tường thuật của tôi và Bạch Lâm mà thôi.
Tôi chau mày, lắc đầu. Nhìn vào thì không lớn hơn bao nhiêu, nhưng con số chính xác, tôi ngại hỏi.
Triệu Hiểu Đường há hốc miệng: “Làm cả nửa ngày trời, ngay cả người ta bao nhiêu tuổi mà mấy cậu cũng không biết.”
Bạch Lâm tiếp lời: “Phải đó, hắn với Trần Đình hoàn toàn khác nhau, tuy nhìn rất ôn hòa, nhưng cứ có cái cảm giác… thần thánh không thể xâm phạm.”
Nghe Bạch Lâm phun ra từ đâu cái câu “Thần thành không thể xâm phạm”, Triệu Hiểu Đường rất không hậu đạo mà bật cười, “Thôi đủ rồi, Tiểu Bạch à, cậu tiết kiệm cái khả năng hài ít ỏi đến đáng thương của cậu lại đi.”
Trái lại, Bạch Lâm không có cười, còn rất nghiêm túc mà nói: “Thật đó! Cậu chưa gặp qua nên mới cảm thấy mình hơi khoa trương thôi. Nhưng nhìn t


XtGem Forum catalog