Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.

ụi đồng hương của mình kìa, mê đến vậy mà cũng không dám biểu hiện ra trước măt hắn. Đúng không Tiểu Đồng?” Hết câu, Bạch Lâm quay qua hỏi tôi.
Tôi lầm bầm ừ đại một tiếng.
Thật ra, tôi không hiểu cái cảm giác mà Bạch Lâm nói là cảm giác gì, tôi chỉ cảm thấy… đằng sau sự thân thiện của Mộ Thừa Hòa, có một cảm giác xa rời như có như không.
Triệu Hiểu Đường trở về đề tài, tiếp tục dạy tôi: “Đừng nhìn cậu với Tiểu Bạch ngày thường trông có vẻ rất kiên cường, thật ra hai cậu chính là điển hình của loại người bên ngoài mạnh mẽ bên trong trống rỗng, một khi gặp phải vấn đề tình cảm là biến thành trái cà hết. Bây giờ chúng ta tạm bỏ qua vấn đề hắn lớn hơn cậu bao nhiêu đã, nhưng với đặc chất của một người thuộc chủng loại thiên tài, thì kinh nghiệm xã hội và trình độ giữa hắn với cậu là chắc chắn không nằm trên cùng một cấp bậc. Nếu như cậu không e dè ngập ngừng, trái lại sẽ càng làm cho cậu trông dễ thương hơn. Nói không chừng, người ta chính là thích kiểu này đấy chứ.”
Triệu Hiểu Đường mệnh danh “tình thánh” đã truyền đạt lại “Bảo tàng yêu đương” của nó cho tôi. Tôi chớp chớp mắt, hình như đã hiểu ra gì đó, nhưng hình như lại không hiểu lắm.
Muốn nói gì thì nói đó ư?
Tôi xoay ghế lại nhìn vào màn hình. Đã bảy tám phút trôi qua từ sau chữ “Dạ không” lúc nãy của tôi, hắn không nói thêm gì nữa.
Tôi sợ hắn đã rời khỏi, nên gõ: Thầy Mộ?
Mộ Thừa Hòa: Ừm, còn đây.
Po3a: Em nhớ thầy từng nói, ba của thầy cũng là giáo viên của trường, hai cha con cùng làm trong một đơn vị, chắc là rất thú vị phải không?
Câu này gửi đi, rất lâu cũng không thấy Mộ Thừa Hòa trả lời lại. Để tránh ngừng quá lâu, tôi lại nói: Về hưu rồi à? Nếu không, lỡ như gặp nhau trong cuộc họp, thầy sẽ gọi “thầy” hay gọi “ba”?
Tôi vừa gõ chữ, vừa tự mình ngồi cười, tưởng tượng cảnh thầy Tiểu Mộ gặp thầy Lão Mộ, chắc là rất thú vị.
Một phút sau, Mộ Thừa Hòa nhắn lại cho tôi sáu chữ và một dấu câu: Ông ấy đã qua đời rồi.
Tôi lập tức cảm thấy ngượng ngùng, rồi lại đột nhiên bắt đầu thấy hân hạnh vì mình không phải đang nói chuyện trực tiếp với hắn. Nhớ lại cảnh tượng ngày đầu tiên đến làm thủ tục nhập học, khi đến lượt tôi nộp hồ sơ, phần tư liệu về bố mẹ, tôi đã bỏ trống chỗ của ba. Sau đó một học trưởng phụ trách công việc này kiểm tra xong liền trả lại hồ sơ cho tôi với nét mặt phiền muộn, “Chẳng phải đã nói rồi sao, đơn vị công tác và cách thức liên lạc của ba và mẹ đều phải điền đầy đủ, phần này không được để trống.”
Tôi cầm bút trên tay, khựng người, rồi từ từ nói: “Nhưng, ba tôi đã mất rồi.”
Học trưởng đó lập tức cứng đơ, sau đó cúi đầu xuống, nét mặt vô cùng ngại ngùng, không ngừng nói xin lỗi, như thế trái lại còn làm tôi cảm thấy không tự nhiên.
Thật ra, họ không biết rằng có nhiều lúc cái mà chúng tôi cần không phải là tội nghiệp, mà là ánh mắt bình thường của người ngoài.
Tôi suy nghĩ một lúc, quyết định không dùng lời khách sáo trả lời Mộ Thừa Hòa, mà gửi một gương mặt cười qua đó: Vậy nói không chừng ba của chúng ta còn là hàng xóm ở trên thiên đàng nhỉ.
Hắn cũng gửi lại cho tôi một mặt cười: Phải đó, khó nói lắm.
Ngay khi tôi đang rầu rĩ không biết phải nói gì thì hắn lại nhắn qua.
Mộ Thừa Hòa: Nhưng, ba của tôi tính cách khá là quái lạ, không biết ba của em và ông ấy có hợp nhau không.
Tôi chợt cảm thấy mắc cười, vội nói: Không sao không sao, ba của em dễ tính lắm, trong cái bụng bự ấy không biết đã chứa bao nhiêu truyện cười, ai gặp cũng thích hết.
Sau đó, Mộ Thừa Hòa trả lời lại, không phải chữ, mà là điện thoại.
Hắn mở lời trước: “Tiết Đồng?”
“Ừm.”
“Không còn sớm nữa, ngủ đi.” Hắn nói.
“Ò, vậy được.” Phòng chúng tôi ai cũng là cú mèo, lúc nãy nói chuyện kích động quá, hoàn toàn quên mất có phải tôi đang nhiễu loạn thời gian nghỉ ngơi của hắn hay không, bèn bổ sung thêm, “Thầy Mộ, xin lỗi đã làm phiền thầy.”
Hắn ngưng lại một lúc rồi mới nói: “Tôi không phải đang nói tôi, mà là nói: em ngủ sớm đi. Tôi thì ngủ trễ lắm.”
Đến đây, tôi mới nhớ ra trước đây hắn từng nói giấc ngủ của hắn không sâu.
“Thầy vẫn còn mất ngủ sao?”
“Bệnh cũ.” Hắn nói.
“Tại sao lại ngủ không được?” Với độ tuổi của tôi mà nói, luôn luôn chỉ có oán than sao thời gian ngủ ít quá, hoàn toàn không hiểu được nỗi khổ của việc mất ngủ.
“Cứ cảm thấy còn rất nhiều việc phải làm, nên không thể tịnh tâm lại được.” Khi nói những lời này, giọng của hắn đều đều, không nghe ra được ngữ khí.
“Vậy à? Chuyện gì thế.”
Hắn không trả lời tôi, mà nói: “Trễ lắm rồi, em phải ngủ rồi đấy.”
Tôi đành nói tạm biệt trong luyến tiếc.
Cuối tuần, Bạch Lâm sinh nhật, mời cả nhóm bạn ra ăn.
Từ tỉ lệ nam nữ tham gia trong tiệc sinh nhật có thể thấy, duyên khác phái của Bạch Lâm không tốt đẹp lắm, ngoài những tên nam sinh cùng lớp ra thì chỉ còn sư huynh Lý, mà sư huynh được tham dự vào cũng chỉ là vì lời yêu cầu với mục đích giúp đỡ của tôi nữa.
Lúc ăn cơm, Lý sư huynh bị Bạch Lâm sắp xếp ngồi cạnh tôi, trước khi ngồi xuống, nó còn nháy mắt với tôi, những người không hiểu chuyện còn tưởng là nó