Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
làm y như vậy.
Mấy ngày đầu khi vừa dọn đến đây, sau vài bữa ăn liên tục như thế, tôi phát hiện hóa ra trong cuộc sống thường ngày, tôi vẫn có điểm vượt trội hơn thiên tài, không khỏi thấy an ủi cho mình, từ đó bắt đầu xung phong làm đầu bếp.
Tôi làm cơm, anh ấy rửa chén. Tôi lau nhà, anh ấy lau dụng cụ gia dụng, quần áo thì tự ai nấy giặt, chăn gối giao hết cho máy làm.
Cuộc sống tươi đẹp hài hòa là thế, song từ khi trở về từ biển, mọi thứ trở nên quái lạ. Tôi không biết là từ sau nụ hôn đó, hay là từ sau sự biến đổi tâm trạng ở trên xe. Tóm lại là những ngày tiếp theo đấy, người này cực ít xuất hiện trong tầm mắt của tôi. Anh ấy bắt đầu đi sớm về muộn, còn chuẩn bị sẵn trước những lý do không về ăn cơm, lý do nào cũng đều hay ho hào nhoáng.
“Mình có một cảm giác sai lầm.” Bạch Lâm nói như thế trong điện thoại.
“Cảm giác sai lầm gì?”
“Giống như hai người đã kết hôn rồi, lúc này thầy đang chơi bời ở bên ngoài, và cậu thành oán phụ rồi.”
“Bậy bạ!”
“Đợi khi cậu phát hiện ra vết son môi, mùi nước hoa hay phiếu thanh toán tiền phòng là coi như tội chứng rành rành rồi.”
“Tiểu Bạch….. cậu đừng nói lời mát mẻ nữa.”
“Nhắc lại thì…” Bạch Lâm chuyển sang đề tài khác, “Có khi nào cậu biến thành thế thân rồi không? Do đó thầy mới hôn cậu?”
“Mình thì có thể làm thế thân gì chứ?” Tôi vừa hỏi xong thì liền hiểu ngay, “Ý cậu là giống như tình tiết mà trong phim và trong truyện hay nói, nữ chính rất giống bạn gái cũ của nam chính, nên nam chính đã hôn nữ chính như đang hôn một người khác?”
“Nó đấy, nó đấy.” Bạch Lâm kích động, “Tiểu Đồng, cậu quả là tri kỷ của tớ mà, quá hiểu ý của tớ rồi.”
Tôi không tiếp tục đề tài này với nó, im lặng một hồi tôi nói: “Tiểu Bạch, mình không muốn ở đây nữa.”
Lúc này Bạch Lâm cũng nghiêm túc hẳn, suy nghĩ vài phút sau nó nói: “Mình cảm thấy… cũng đúng.”
Tôi chưa từng nghĩ đến bước này, chỉ là tùy tiện hỏi ý kiến nó thôi, nhưng sau khi nhận được sự đồng tình của nó, tôi thật sự đã nảy ra ý định rời khỏi. Câu nói đó nói sao nhỉ? Nơi này không dung ta, ắt có xứ giữ ta.
Nếu muốn văn vẻ hơn thì…. trời xanh không đổi nước chảy mãi thôi, Mộ Thừa Hòa, chúng ta hẹn ngày gặp lại.
Buổi tối khi anh ấy về nhà thì đã hơn 10 giờ, tôi đang ngồi xem tivi.
“Em có chuyện muốn nói.” Tôi chỉnh nhỏ âm lượng lại.
“Chuyện gì?” Anh ấy đáp lại không suy nghĩ.
“Em tìm được việc rồi.”
“Ở đâu?”
“Học viện hạng B của Đại học sư phạm.”
“Giáo viên?”
“Ừm, không phải là giáo viên chính thức, họ đang thiếu người phụ đạo, em muốn thử xem sao.”
“Có lên lớp giảng dạy không?”
“Sẽ dạy anh văn giao tiếp cho sinh viên năm 1 và 2.”
“Vậy cũng tốt, đừng để lãng phí 4 năm chuyên ngành của mình.”
Tim có hơi chát. Những câu đối thoại này khiến chúng tôi như lại trở về điểm khởi đầu, anh ấy là giáo viên, còn tôi là học sinh.
Thế là, tôi nói: “Thầy Mộ……”
Nghe thấy cách xưng hô này, đôi đồng tử trong như nước hồ của anh ấy nhoáng lên một cái.
Tôi đã rất lâu rồi không gọi anh ấy như thế, đã cố gắng né tránh cách xưng hô này, nhưng vẫn không biết phải sửa thành gì. Đương nhiên, đứng trước mặt anh ấy, kiểu nào tôi cũng không dám gọi thẳng ba chữ “Mộ Thừa Hòa”, do đó chỉ đành cố gắng lướt luôn cách gọi, khi mới bắt đầu cũng cảm thấy ngồ ngộ, dần dà rồi cũng thấy quen. Lúc này đây, ánh mắt của anh ấy khẽ chạm vào sợi tơ lòng nào đó trong tôi, khiến cho những lời từ giã đã nghĩ sẵn với Bạch Lâm khi nãy trở nên chua chát đến lạ thường.
Anh ấy nhìn tôi, chờ đợi những lời tiếp theo.
“Trường của họ cách chỗ này khá xa, giáo viên bộ phận nhân sự nói có thể tranh thủ vài ngày tới sắp xếp cho em một chỗ ở trong ký túc xá dành cho giáo viên độc thân, em cũng không thể làm phiền thầy trường kỳ như thế, cho nên…..”
Anh ấy cứ nhìn tôi, ánh mắt ấy lẫn tạp một thứ gì đó mà tôi không thể nắm bắt. Tôi không dám nhìn trực diện anh ấy, bèn hướng ánh nhìn xuống đất, hoàn thành luôn câu nói khó khăn nhất.
Tôi nói: “Cho nên, em nghĩ em sẽ dọn đi trong mấy ngày tới.”
Không biết anh ấy đang nghĩ gì, cũng không biết nét mặt của anh ấy thế nào, thậm chí sự im lặng của anh ấy khiến tôi ngỡ rằng phải chăng mình đã nói quá nhỏ, anh ấy không nghe thấy?
Tivi vẫn đang hoạt động, vừa báo cáo xong tin tức lại đến dự báo thời tiết. Người dẫn chương trình nói: “Do ảnh hưởng đồng thời từ cơn chấn động mạnh trên cao nguyên và dòng khí lưu ẩm do gió bắc, bắt đầu từ buổi tối ngày mai, thành A chúng ta sẽ có mưa giông và mưa rào, lượng mưa phân bố không đều, một số nơi lượng mưa dày đặc hơn, từ 50-100mm/24 giờ.”
Sự trầm lặng của anh ấy khiến cho âm thanh nhỏ xíu trong tivi to rõ lên hẳn.
Đột nhiên, anh ấy động đậy, thay một tư thế khác và hỏi: “Ở không quen ư?”
“Cũng ổn, chỉ là cảm thấy như vậy làm phiền thầy quá.”
“Không làm phiền.”
Đáng lẽ tôi còn chuẩn bị một lô lý do nữa, không ngờ ba chữ ngắn gọn của anh ấy đã đánh ngược hết toàn bộ lời nói của tôi. Trước đây anh ấy chưa từng nói chuyện với tôi như thế này, thậm chí giống như một đứa trẻ đang giận lẫy. Và,