Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.
, rất mỏng rất nhạt, tựa như trong suốt. Lúc ấy, tôi không hề biết sau lưng câu chuyện này, còn có một ký ức mà cả đời Mộ Thừa Hòa cũng không dám nhớ về.
Dẫu rằng lòng đầy nghi hoặc, nhưng tôi cũng không dám hỏi thêm nữa. Không thể ngờ rằng đã gần đến tuổi trung niên, mà những chuyện xưa ấy vẫn còn vướng bận trong lòng anh ấy. Vậy… hiện giờ anh ấy đang đứng trên lập trường nào? Sống trong ngôi nhà của ba, giữ khoảng cách với mẹ, dù cho ở bất kỳ nơi đâu, anh ấy cũng chỉ là Mộ Thừa Hòa, chứ không phải con của mẹ mình?
Điện có lại trước khi ngủ. Ánh sáng đột ngột kéo chúng tôi trở về thế giới hiện thực. Tôi nheo mắt lại theo quán tính.
Mộ Thừa Hòa trở về phòng, song chợt quay lại nói: “Tiết Đồng, tôi có từng nói với em, thật ra tôi còn có một em gái không?”
Tôi đứng yên như trời trồng, “…. không có.”
“Về sau mẹ tôi đã tái hôn, em ấy là con của ba kế, bằng tuổi với em.”
Sáng sớm ngày mai, sau cơn mưa, trời quang mây tạnh.
Hôm nay là ngày hẹn cuối cùng với Mộ Thừa Hòa, đi hay không đi?
“Cậu đã kiên trì rồi mà, sao tự nhiên hôm nay lại rút lui? Không phải là tối qua… hai người đã gì gì rồi chứ?” Bạch Lâm hỏi mập mờ.
“Đồ háo sắc!” Tôi nói
“Mình háo sắc hồi nào, hai người đã hôn rồi, phát triển thêm tí gì đó cũng là chuyện bình thường thôi. Trai đơn gái chiếc mà. Có không? Khai thật đi! Có không?”
“Không có!” Tôi biện bạch.
“Haiz ~” Bạch Lâm thở dài thất vọng, “Hôm qua thầy có bảo cậu đừng đi không?”
“…… không có.”
“Vậy cậu còn do dự gì nữa, đi nhanh cho rồi. Nếu thầy không thích cậu thì sau này có gặp lại nhau cũng còn nói chuyện được. Nếu như thầy thích cậu,” Bạch Lâm chợt cười gian ác, “Thì cậu cứ cố tình đi đi, cho thầy tức chết luôn!”
Tôi đắn đo trước sau, Bạch Lâm mặc dù cũng thuộc loại người chẳng đâu vào đâu như tôi, nhưng nó nói cũng đúng lắm. Sớm tìm cho mình một đường lui vậy. Nghĩ thế, tôi đi lòng vòng trong nhà, tiện thể dọn dẹp phòng khách cho anh ấy.
Mấy hôm trước anh ấy mang từ đâu về một chai rượu đỏ, khi ấy chỉ tiện tay đặt trên kệ giày cạnh cửa ra vào. Tôi không biết nhiều về rượu, không biết phải để như thế nào, chỉ nhớ mang máng bên bàn ăn có một cái tủ, hình như tất cả rượu đều được cất trong đó.
Mở tủ ấy ra, rất nhiều chai Vodka đập vào mắt tôi, song tôi chợt lườm thấy một chiếc hộp giấy hình chữ nhật, tiết diện hình thoi, chiếc hộp màu xám được thắt bằng sợi dây màu tím, đơn giản nhưng xinh xắn. Tôi những tưởng là một hộp rượu tây nhỏ, nên mới tò mò mở ra xem. Ngờ đâu trong đó không phải là rượu, mà là một lọ nước hoa. Sau khi rút ra kết luận này, tim của tôi chùn xuống. Đây là vật dụng dành cho phụ nữ đầu tiên tôi nhìn thấy trong ngôi nhà này.
Tôi chưa bao giờ dùng thứ này, một là vì không có hứng thú với nó, hai là vì không có năng lực mua, một chai nhỏ xíu vậy thôi đã tiêu mất tiền sinh hoạt một, hai tháng của tôi. Trái lại Triệu Hiểu Đường lại dùng rất thường xuyên, song nó không cần phải mua, toàn bộ đều do “các anh” của nó mua tặng thôi.
Triệu Hiểu Đường từng nói: “Khi đàn ông không biết phải chuẩn bị quà gì cho phụ nữ, chắc chắn họ sẽ chọn kim cương hoặc nước hoa. Kim cương có giá, nước hoa thì đa phần ai cũng thích.”
Lúc ấy Bạch Lâm đã lườm nó khinh bỉ: “Mình thấy cậu hoặc là đi làm tình thánh, không là chỉ có thể làm ni cô thôi. Bất cứ chuyện lãng mạn tới đâu mà qua miệng của cậu rồi là thành như chợ buôn.”
Chiếc hộp chưa từng được mở ra, nhìn vị trí đặt nó ban nãy thì xem ra cũng đã có một thời gian rồi. Anh ấy muốn tặng cho một người như thế nào? Tại sao mua rồi lại để ở đây? Là vì chưa có cơ hội, hay vì gần đây tôi cứ mãi ở đây, làm anh ấy không thể tiếp xúc với người đó?
Chợt nhớ lại lời của Bạch Lâm, ‘có khi nào thầy xem cậu là thế thân không’. Mộ Thừa Hòa nói, ‘tôi có một đứa em gái, bằng tuổi với em’. Hai câu này cứ mãi văng vẳng bên tai tôi. Tôi biết tôi xem phim truyền hình nhiều quá rồi, trí tưởng tượng đã được kích hoạt thành công, hơn nữa còn toàn là những tình tiết sến súa không thể chịu được. Nhưng, càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy khó chịu trong lòng.
Cẩn thận đặt lại nước hoa về chỗ cũ, tôi quay trở về phòng thu dọn hành lý.
Chưa đến trưa thì anh ấy đã về, mang theo thức ăn, còn nói với tôi: “Anh làm cá cho em ăn nhé.” Nói xong thì hứng khởi đi tới kệ sách lấy sách dạy nấu ăn ra, vừa đọc vừa làm.
Một lúc sau, hương thơm bốc ra từ bếp.
“Tiết Đồng! Ăn cơm thôi!” Anh ấy mang hai đĩa thức ăn ra bày lên bàn, đúng lúc nhìn thấy tôi cầm bàn chải đánh răng từ phòng tắm đi ra bỏ vào hành lý.
Mi mắt của anh ấy khẽ lay động, lại nói: “Ăn cơm thôi.”
Tôi không kén ăn, lâu nay người ta làm gì thì tôi ăn đó, nhưng không thể phủ nhận, đĩa cá này thật sự rất ngon. Chua chua ngọt ngọt, là hương vị mà tôi thích ăn nhất.
“Ký túc xá bên đó đã liên hệ xong rồi ư?” Anh ấy hỏi.
“Ừm. Em ở cùng với một giáo viên mới đến, cũng vào huấn luyện cùng đợt với em vào thứ hai tuần sau.” Tôi cúi đầu ăn cơm.
“Còn thiếu gì không?”
“Không, cần gì em về nhà lấy là được.”
“Định khi nào đi?” Anh ấy lại hỏi.