Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
tôi đột nhiên mất đi khả năng ngôn ngữ, không biết phải nói gì thêm.
Ngôi nhà lại lần nữa rơi vào yên tĩnh, nhưng một lần nữa, anh ấy đột nhiên đứng lên nói: “Đợi mai mốt làm xong công việc trong tay tôi sẽ đưa em đến đó, một mình em dọn dẹp đồ đạc không tiện.” Nói xong anh ấy tự trở về phòng, để lại mình tôi đứng trong phòng khách.
Anh ấy dứt khoát hơn tôi tưởng nhiều, trên cơ bản như đang nói rằng: em có thể lập tức biến mất rồi….
Hôm sau, tôi thức dậy rất sớm. Lâu nay tôi là một người nhanh gọn, không có quá nhiều đồ đạc, hai ba cái là xong xuôi mọi thứ. Định đi ngay sau khi dọn xong, nhưng anh ấy đã nói sẽ tiễn tôi, vậy tôi đành chờ anh ấy về vậy.
Thời tiết oi bức vô cùng, tôi cũng chẳng muốn ra ngoài, thế là lên mạng, xem tivi để giết thời gian. Không ngờ đến buổi chiều vẫn không thấy bóng dáng anh ấy đâu.Thầm nghĩ, đêm qua anh ấy nói “mai mốt”, vậy có thể không hẳn là hôm nay.
Dù gì cũng là khách, tôi suy nghĩ một lúc bèn lấy đồ ngủ và bàn chải đánh răng ra lại, chờ đợi ngày mai.
Đến giờ ăn tối, anh ấy gọi điện về nói có hẹn gặp một người, không về nhà ăn cơm. Còn tưởng anh ấy nói xong sẽ cúp máy, ai ngờ anh ấy lại bổ sung thêm: “Bên tôi có chút chuyện, về trễ, lát nữa trời có mưa, ngày mai sẽ tiễn em.”
Tôi nói: “Ừm, không sao.”
Một mình tôi nấu mì ăn, sau đó bảo vệ đi lên gõ cửa từng nhà thông báo mọi người buổi tối có mưa giông, phải thu dọn cẩn thận chậu hoa ngoài sân thượng và khóa chặt cửa sổ để tránh bị thổi xuống lầu đập vào người khác.
Ngoài sân thượng có hai gốc hoa lan, ban đầu chỉ có một cây thôi, sau này nó nảy mầm nên bị chia làm hai chậu. Lâu nay Mộ Thừa Hòa xem những thứ này như bảo bối. Trời vừa tối, quả nhiên bắt đầu có gió, chúng cuống quýt tìm kiếm khe hở của cửa sổ để ùa vào trong nhà, hai chậu lan ngoài sân thượng lúc lắc lung lay, chụm đèn trần trong phòng khách cũng kêu lên cọt kẹt.
Tôi ngồi trước cửa kính, nhìn cây keo bên ngoài dao động theo gió, cát bụi, lá cây đều bị cuốn cả lên. Bầu trời cũng bất chợt bị nhuộm lên một màu xám xịt. Trước đây hễ thời tiết như thế này, Tống Kỳ Kỳ sẽ ngồi trong phòng đọc câu thơ đó, nhìn nó trí thức hơn hẳn, so với chúng tôi, đúng là không cùng một cấp bậc.
Tôi chống cằm, vắt óc suy nghĩ mãi mới nhớ ra câu thơ đó hình như là: “Khê vân sơ khởi nhật trầm các, sơn vũ dục lai phong mãn lầu.”
Sau một trận sấm sét lửa điện, những hạt mưa nặng trĩu tức thì trút xuống.
Những tư tưởng được dạy cho từ thưở còn bé làm tôi không dám mở tivi, cũng không dám lên mạng, sợ những thiết bị này bị sét đánh phải. Một mình ngồi trong nhà cũng chẳng biết làm gì, tôi bèn ngã người ra sopha đọc sách. Đột nhiên “Đùng” một tiếng, tôi hoảng hồn. Sau đó sấm chớp tiếp tục giáng xuống, tiếng sau lớn hơn tiếng trước. Tôi nhích người ra một chút, để tránh rủi ro, tôi quyết định ngồi xa cửa sổ càng xa càng tốt. Và rồi, tiếp tục đọc sách.
Không bao lâu sau thì Mộ Thừa Hòa về.
Lúc nhìn thấy anh ấy, tôi hơi kinh ngạc. Thứ nhất, anh ấy về sớm hơn những ngày gần đây rất nhiều. Thứ hai, hiếm có ai dám mạo hiểm chạy xe về nhà giữa mưa sấm thế này. Thứ ba, dáng vẻ của anh ấy hiện giờ quả thật có hơi, ờ…. thê thảm.
Anh ấy cầm dù trên tay, thở hổn hển, có thể thấy anh ấy đã chạy về đây. Toàn thân ngoại trừ đầu tóc khô ráo hơn một chút, quần áo giày vớ đều đã ướt cả. Anh ấy đứng tới đâu, chỗ đó liền có một vũng nước.
“Dũng cảm quá chứ.” Tôi nói, “Trời mưa to như vậy mà còn dám đi ngoài đường.”
“Gặp mặt với người ta xong liền chạy về đây.” Mộ Thừa Hòa nói điềm đạm.
“Đáng lẽ phải vào chỗ nào đó trú mưa chứ.”
Nhận lấy khăn lông từ tôi xong, anh ấy nói hiền hòa: “Không sao.”
“Mau thay quần áo trước đi.”
“Để đi tắm đã.” Anh ấy nói.
“Tắm? Tắm lúc này sẽ bị sét đánh trúng đó. Lúc nhỏ em xem tin tức, có một cô bé đã bị sét đánh trong lúc bị tắm. Hình như cũng không thể gọi điện.”
Lời tôi vừa dứt, thiên lôi gia gia còn rất là phối hợp mà sẹt ra một tia điện.
Anh ấy phụt cười, “Em sợ sấm sét.” Đây là một câu tường thuật!
“Đâu…. có.” Tôi phủ định một cách yếu ớt, “Em không sợ.”
“Lần trước em nói mà, em có một họ hàng….” Để chứng minh cho sự cứng đầu của tôi, anh ấy định thuật lại câu chuyện đó một lần nữa.
“Thôi được, thôi được. Em nhận.” Đầu hàng tức thì.
Chuyện là thế này, người đó cũng được xem như là họ hàng của tôi. Ở dưới quê mà, người sống chung trong một thôn là cũng coi như bà con rồi. Lúc ấy tôi học lớp một, nghỉ hè không có ai săn sóc nên bị đưa đến nhà bà ngoại ở nông thôn. Hôm đó đúng lúc có hội chợ, lúc ra về thì gặp phải mưa giông có sấm, bà ngoại dắt tôi vào một tiệm tạp hóa của người quen trú mưa. Mưa mùa hè đến nhanh đi cũng nhanh. Trời vừa tạnh mưa thì liền nghe thấy phía trước có người bị sét đánh chết. Tôi nhìn thấy cảnh tượng đó trên con đường bắt buộc phải đi ngang để về nhà, khu này lại đúng lúc là đèo núi, hội chợ cách đây khá xa, do đó chỉ có vài người sống gần đây vây lấy thi thể, bên ngoài đi ngang nhìn thấy rõ vô cùng, quần áo của người đó đã biến thành màu xám đen. Trời đang trong mù