Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.

cả ngày bùng phát trong giây lát, Tô Mạt nói thẳng: “Đúng là tôi làm công việc nặng nhọc đấy. Tôi đi nấu cơm, trông con cho người ta. Tôi đã nói với chị từ lâu, tôi và Vương Cư An không phải như chị nghĩ. Sau này chị khỏi cần châm chọc tôi”.
Tùng Dung chẳng bận tâm, vỗ vai Tô Mạt, cười rồi nói: “Xem ra ấm ức không nhỏ. Nào, kể với tôi đi, không chừng tôi có thể đưa ra ý kiến cho cô tham khảo”.
Tô Mạt im lặng, kìm nén nỗi bực tức.
Tùng Dung nói: “Sống trên giang hồ chẳng có ai không dính chưởng. Rõ ràng trong tay cô có lá chắn tốt nhưng cô cứ thích chơi trò thanh cao. Từ xưa đến nay, sự đời rất khó vẹn toàn, huống chi là loại người như chúng ta. Cô muốn thanh cao nhưng cũng muốn sống dễ chịu, thoải mái, con người đâu thể tham lam như vậy. Tô Mạt, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Tô Mạt ngẩn người. “Chị biết cả rồi?”
Tùng Dung cười cười. “Ngoài cô ra, lẽ nào tôi không quen biết người khác ở tổng công ty?”
Tô Mạt hỏi: “Không ngờ một nhân vật thấp cổ bé họng như tôi cũng có người bàn tán sau lưng?”
“Cô bay giờ không giống trước kia”.
“Ý chị là gì?”
Tùng Dung nói: “Ý tôi là gì ư? Sự việc này bắt nguồn từ mâu thuẫn giữa các phòng ban ở tổng công ty. Muốn dẹp yên, kiểu gì cũng phải có một người làm vật hy sinh”. Tô Mạt định lên tiếng hỏi, Tùng Dung đã cắt ngang: “Tôi chỉ biết có bấy nhiêu. Những chuyện khác, cô đâu cần phải đi đường vòng hỏi tôi. Con người cô không biết ăn nói, cả ngày bày ra bộ dạng như có thù với người ta, từ trước đến nay không rõ mình muốn gì. Đàn ông chắc cũng sớm chán cô, tôi thật sự cảm thấy sốt ruột thay cho cô”.
Về đến nhà, Tô Mạt đóng cửa, tựa người vào cánh cửa, suy tư hồi lâu. Cuối cùng, cô rút điện thoại, bấm tin nhắn: “Bây giờ anh có rảnh không?” Cô vẫn đang do dự, ngón tay không cẩn thận chạm vào màn hình, tin nhắn lập tức được gửi đi. Tô Mạt trợn mắt, sợ đối phương hiểu nhầm, cô vội nhắn thêm một tin: “Tôi muốn hỏi anh một chuyện”.
Tô Mạt thấp thỏm chờ đợi cả buổi tối, đối phương vẫn bặt vô âm tín.
+++
Sáng hôm sau, Tô Mạt đưa Tống Thiên Bảo đi học, người vệ sĩ phụ trách lái xe. Trong lúc Tống Thiên Bảo đi học, Tô Mạt tranh thủ đi mua thức ăn, buổi trưa quay về ngôi biệt thự nấu cơm. Buổi chiều, cô cùng Tống Thiên Bảo đi cứu mấy con giun bò ra ngoài trời nắng, trồng hoa, nhổ cỏ, người nhễ nhại mồ hôi.
Đang bận chuẩn bị bữa tối, Tô Mạt nhận được điện thoại của công ty. Đồng nghiệp ở nhóm dự án nói khéo với cô, bởi vì các thành viên tham gia dự án ký một bản cam kết giữ bí mật về phương diện kỹ thuật, vì vậy hy vọng cô có thể nhanh chóng bàn giao hết tài liệu trước đó, đồng thời xóa bản lưu trong máy tính. Người đồng nghiệp tiết lộ, máy tính của Tô Mạt đang dùng sẽ được giao cho một trợ lý tạm thời, vì vậy việc giữ bí mật tài liệu có liên quan càng quan trọng. Tô Mat hỏi tên người trợ lý tạm thời, là một nhân viên mới dưới trướng Phó Lệ Lợi.
Tống Thiên Bảo đang cất giọng vịt đực hát hò ở bên cạnh. Càng nhìn gương mặt ngốc nghếch của anh ta, Tô Mạt càng cảm thấy không vừa mắt.
Buổi tối về nhà, cô vẫn cố chấp mở hộp tin nhắn nhưng chỉ nhận được tin nhắn từ bố mẹ. Bố mẹ nói tuy chuyến du lịch hơi đắt nhưng phong cảnh và chỗ ở rất tốt, coi như đáng đồng tiền bắt gạo. Ông bà Tô cho biết, nhờ phúc của con gái nên họ mới được hưởng thụ như vậy.
Tâm trạng của Tô Mạt tương đối nặng nề, cô cầm điện thoại, chìm vào giấc ngủ.
Ngày thứ ba, tất cả diễn ra bình thường. Tô Mạt đưa Tống Thiên Bảo đi học. Do nhà vẫn còn thức ăn nên cô không cần đi chợ. Tô Mạt ngồi ở phòng chờ đọc tạp chí. Mấy ngày qua, do cô ngủ không say nên cô ngáp dài ngáp ngắn rồi chợp mắt lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy, xung quanh không một bóng người, Tô Mạt chạy tới phòng học nhưng chẳng thấy ai. Cô hoảng hốt tìm thầy giáo, thầy giáo nói: “Lúc tan học, tôi thấy Tống Thiên Bảo đi tìm cô. Hai người không đi cùng nhau à?”
Tô Mạt không nói một lời, lập tức chạy xuống tầng dưới nhưng vẫn chẳng thấy Tóng Thiên Bảo. Cô lại chạy ra nhà xe, vệ sĩ đang ngồi trong xe ô tô nghịch điện thoại. Sau khi biết chuyện, anh ta cũng hoảng hốt. Hai người chia nhau đi tìm, Tô Mạt chạy quanh trường học một vòng, nóng ruột đến mức người mướt mát mồ hôi. Nghĩ tới hậu quả, hai chân cô mềm nhũn. Cuối cùng, cô ngồi xổm xuống bãi cỏ, nấc nghẹn.
Đột nhiên có người sờ đầu cô. Tô Mạt ngẩng đầu, Tống Thiên Bảo đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn cô.
Tô Mạt tức giận nhổ ngọn cỏ ném vào người anh ta, cất cao giọng: “Tống Thiên Bảo, tôi xin anh đừng hành hạ tôi nữa có được không? Tôi rất mệt, tôi sắp bị anh dọa sợ chết khiếp rồi, anh có biết không?”
Tống Thiên Bảo vô cùng kinh ngạc, lắp bắp: “Tôi... thấy cô đang ngủ... nên.. nên tự đi bộ ra ngoài”.
Tô Mạt nói: “Đi bộ? Anh chạy bộ thì có. Anh thậm chí không băng đứa trẻ bảy, tám tuổi, còn muốn bỏ nhà ra đi à?”
Tống Thiên Bảo ngơ ngẩn nhìn cô, không lên tiếng.
Thấy bộ dạng của anh ta, Tô Mạt lại bực tức, cô nói thẳng: “Tôi chẳng việc gì phải lãng phí thời gian với anh!”
Buổi chiều, Tô Mạt ép mình không nghĩ ngợi nhiều, gọi điện cho Vương Cư An.


Teya Salat