Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.
hưa nghĩ đến còn nhiều vô kể. Em mới vào công ty bao lâu? Người ta làm việc ở công ty bao lâu? Người ta có học vấn và xuất thân như thế nào? Em vừa đến đã vả vào mặt người khác. Sau này muốn giở trò xấu, nhớ tìm đối tượng yếu thế hơn mình, loại không có sức phản kháng ấy”.
Tô Mạt bất giác hỏi: “Anh ta có thân phận gì?”.
Vương Cư An nói: “Tự em đi điều tra, ai rảnh rỗi mà dạy em từng tí một!” Ngừng một lát, anh ta nói tiếp. “Thôi khỏi, em biết công ty khoa học kỹ thuật Bảo Thuận chứ? Lãnh đạo của em chính là đại diện pháp nhân của công ty đó. Trưởng phòng Kỹ thuật là người được bà ta đưa từ bên đó về đây. Em có biết tại sao lãnh đạo của em đi đâu cũng phải dẫn theo cậu ta không? Bởi vì cậu ta là cháu đằng ngoại của cổ đông Ngụy. Có cần tôi nói tiếp nữa không?”
Khi hiểu ra vấn đề, Tô Mạt đờ đẫn mất mấy giây, trong lòng hết sức phiền muộn. Nếu những lời Vương Cư An nói là sự thật, vậy thì việc cô bị hất khỏi dự án đã sớm ngã ngũ. Trước khi dự án được đem ra đấu thầu, những người khác chờ xem trò vui, sau khi thành công bắt đầu tranh giành công lao. Cô chỉ là một người mới không có chỗ dựa, bị hất cẳng cũng là hành động dễ như trở bàn tay. Vương Á Nam chẳng có lý do gì để bảo vệ cô. Tranh chấp giữa phòng Kỹ thuật và phòng Marketing cũng không hẳn vì một chút tiền thưởng. Một dự án quan trọng như vậy, ai cũng muốn chen vào để chiếm phần.
Nghĩ đến đây, sống mũi Tô Mạt cay cay, mãi cũng không lên tiếng. Một lúc sau, cô mới nói: “Vì vậy các anh...để cân bằng quan hệ giữa hai bên, công ty mới gạt tôi ra ngoài?”
Vương Cư An nhìn cô. “Đầu tiên, em nên nhìn nhận cho đúng vị trí của mình. Một nhân viên thấp cổ bé họng, không có gia thế, không có chỗ dựa, không có năng lực xuất sắc, bình thường ai rỗi hơi mà nhằm vào em? Sự việc này, nói dễ nghe một chút là em suy nghĩ không thấu đáo, làm việc không kín kẽ, nói khó nghe một chút thì chính là chỉ biết đầu mà chẳng biết đuôi”.
Vương Cư An cũng không nói nhiều, uống hết hớp bia này đến hớp bia khác.
Tô Mạt khó giữ tâm trạng bình tĩnh, tim đập thình thịch. Một lúc sau, cô mới ngẩng đầu. “Tôi muốn vào nhóm dự án”.
Vương Cư An tựa vào sofa. “Không thích hầu hạ Tống Thiên Bảo à? Nếu em không muốn làm thì có thể xin nghỉ”.
Viền mắt Tô Mạt cay cay. “Tôi không cam tâm ra đi. Tôi theo dự án này bao lâu, đóng góp bao nhiêu công sức chắc mọi người đều rõ. Khó khăn lắm bây giờ mới có tiến triển, tôi không thể bỏ qua như vậy”.
Vương Cư An chau mày. \'\'Em ra ngoài xã hội bao lâu rồi? Người bình thường không chịu bỏ công sức chắc chắn không có thu hoạch, bỏ công sức cũng chưa chắc đã được báo đáp, em không hiểu đạo lý này sao?”
Tô Mạt cúi đầu im lặng.
Vương Cư An điều chỉnh tư thế thoải mái hơn. “Tô tiểu thư, lần trước em chạy đến hỏi tội tôi, bây giờ lại bảo tôi giải quyết cho em. Phụ nữ đúng là hay thay đổi thật, có ai đi cầu xin người khác giúp đỡ như em không? Nhắc tới chuyện này mới nói, em đến tìm tôi làm gì? Tôi đâu phải là lãnh đạo trực tiếp của em, dựa vào cái gì mà tôi phải giúp em? Nếu tôi ra mặt, cô tôi sẽ nghĩ thế nào? Tội gì tôi phải vì chuyện nhỏ này mà làm phiền cô tôi?”
“Anh...” Tô Mạt đan tay vào nhau, siết chặt đến mức ngón tay nổi gân xanh. “Kiểu gì anh chẳng có cách, chẳng phải anh từng nói... thích tôi hay sao?”
Vương Cư An phì cười. “Em bao nhiêu tuổi rồi? Mười tám tuổi?”
Tô Mạt cảm thấy mặt mình nóng đến mức như có lửa đốt. Cô vô cùng căng thẳng, thậm chí căng thẳng hơn hôm diễn thuyết trước đám đông. Đã đến nước này, cô chẳng còn cách nào khác ngoài việc “ngả bài”: “Nhưng câu nói của anh khiến tôi tưởng thật. Hơn nữa, trong nửa năm qua, anh rất hay dùng lời nói để thăm dò tôi. Bất kể vì nguyên nhân nào, tôi đều cảm thấy anh quá nhẫn nại. Tối hôm đó, chẳng phải anh chạy đến gõ cửa nhà tôi hay sao? Còn nữa, chẳng phải anh rất bận hay sao, liệu anh có giúp mỗi nhân viên nữ, phân tích sai sót của cô ta trong công việc? Cả hôm tôi bị phá xe ô tô nữa, anh đã ném cả đống tiền để cứu tôi. Sau đó, tôi nghe tin tức, họ nói ở đường bờ biển xuất hiện một người bị nghi mắc bệnh tâm thần, nhất thời bị kích động nên đã rải hơn bốn vạn tệ, tạo thành cảnh tượng tranh cướp hỗn loạn. Hơn bốn vạn tệ... anh thử nói xem, biểu hiện này của anh có bình thường không? Đến người ta đưa tin còn nói không bình thường, anh bảo tôi làm sao không tin cơ chứ?” Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Thật ra tôi cũng chẳng rõ tại sao anh lại để ý đến tôi. Nhưng tôi cảm thấy anh rất có hứng thú với tôi, không biết chừng còn nhiều hơn tôi tưởng”.
Vương Cư An đanh mặt lại nhưng anh ta lại cười: “Em lấy đâu ra sự tự tin như vậy?”
Tô Mạt cúi đầu, mặt đỏ tía tai. “Là anh cho tôi”.
Vương Cư An lại cười.
Thấy sắc mặt anh ta có vẻ nhẹ nhõm, Tô Mạt cất giọng thành khẩn: “Nếu lần này anh giúp tôi, tôi rất cảm ơn anh”.
Vương Cư An đặt lon bia xuống bàn, điềm nhiên như không. “Câu nói này của em quá trắng trợn”.
Tô Mạt ngẫm nghĩ, cố gắng kìm nước mắt. “Tôi biết về mặt lòng dạ, tôi không thể đọ với anh. Do đó tôi nghĩ sao nói vậy, hy vọng anh có thể giúp tô