XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.

i một lần, chỉ một lần này thôi”.
Vương Cư An hỏi: “Có cần tôi dạy em phải nói thế nào không? Em có thể hành động giống những người phụ nữ khác, hung hãn một chút, trực tiếp xông đến hét lớn: “Vương Cư An, chuyện này anh phải giải quyết ngay cho tôi, dù anh không muốn cũng phải giúp tôi! Tôi đây không thể để anh ngủ không công”. Em nhìn lại em đi, vừa rồi nói nhiều như vậy, trọng tâm nằm ở chỗ nào? Em không muốn mạnh dạn cũng được nhưng cuộc điện thoại trước đó của em cũng có vấn đề, xương hô là Vương Tổng trợ lý Tô quá xa cách. Chuyện cũ coi như không phải không có cách nhưng chắc em hiểu đạo lý muốn giành được thứ gì đó, bản thân phải bỏ ra trước?”
Khóe mắt Tô Mạt ươn ướt, cô cố giả vờ trấn tĩnh, gật đầu. “Tôi biết, tôi cũng tặng anh câu đó”.
Vương Cư An đứng dậy, đi ra cửa. “Tôi đã nói hết những điều em muốn biết. Ngày mai tôi đi công tác, em còn vài ngày để suy nghĩ”. Ngừng vài giây, anh ta lại lên tiếng. “Hãy chăm sóc Thiên Bảo tử tế, con người cậu ấy rất tốt. Đừng nghĩ đến chuyện buôn bán mà không phải bỏ vốn”. Anh ta mở cửa, liếc nhìn Tô Mạt. Bắt gặp vẻ ngập ngừng trên gương mặt cô, anh ta hỏi: “Hay bây giờ em đã hiểu ra rồi?”
Tô Mạt cúi thấp đầu, đi qua Vương Cư An, ra ngoài.
+++
Hai người, một trước một sau xuống dưới. Lão Trương nhìn thấy Tô Mạt trước tiên, thầm nghĩ cô gái này chẳng khác lúc vào đây, vẫn là gương mặt tiều tụy chất chứa tâm sự. Cô vừa đi ra ngoài, lão Trương lại nhìn thấy Vương Cư An, ông vội bảo người lái xe tới.
Lên ô tô không bao lâu, Vương Cư An nhận được một cuộc điện thoại từ người bạn cùng chơi mạt chược trước đó. Nói chuyện nghiệp vụ ngân hàng một lúc, anh ta tắt máy, tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe anh ta nói về vấn đề bảo đảm, thế chấp gì đó qua điện thoại, lão Trương không hiểu, nhưng nhìn bộ dạng của anh ta bây giờ, ông đoán anh ta lại gặp chuyện phiền muộn.
Lão Trương vốn không muốn làm phiền nhưng ông không kiềm chế nổi, lên tiếng phàn nàn: “Đồ ăn của khách sạn này chẳng ra sao, không bằng một nửa nhà hàng phía đông của công ty chúng ta”.
Vương Cư An nhắm mắt, đáp: “Chú là chuyên gia ẩm thực nửa mùa, nếm hai miếng biết ngay ngon hay không sao?”
Lão Trương thở dài: “Đúng vậy, tôi cũng chỉ là nửa mùa thôi. Hồi chủ tịch còn sống, chủ tịch mới là chuyên gia đích thực. Tôi theo chủ tịch vào Nam ra Bắc nên cũng được thơm lây. Nhưng tôi cũng chỉ học qua loa, bởi tôi không có tư chất, cũng chẳng có phúc”. Ngừng một lát, ông nói tiếp: “Tuy không học hành tử tế nhưng con mắt nhìn người của tôi không tồi”.
Vương Cư An lặng thinh.
Lão Trương tiếp tục: “Nói đến con bé nhà tôi, từ nhỏ nó đã rất lanh lợi. Chắc Tổng giám đốc cũng biết, trông nó khá xinh, tâm địa xảo quyệt. Năm ngoái, nó có bạn trai khi học cao học. Một lần, tôi mua ít đồ ăn xách đến trường thăm nó. Kết quả nó không ở ký túc xá, bạn trai của nó ôm một bọc quần áo đưa cho tôi, nói: “Chú, cháu đã giặt sạch quần áo của cô ấy. Cháu không vào được ký túc xá nữ, lát nữa chú đưa cho cô ấy giúp cháu”. Lúc đó tôi nghĩ, tình cảm của hai đứa rất tốt, còn biết giúp đỡ lẫn nhau. Sau đó, con bé trở về, tôi hỏi nó đi đâu, nó nói cùng người này đi ăn cơm, tiếp theo cùng người kia tới công viên hải dương. Tôi thật sự sững sờ, tôi hỏi con bé: “Một cậu chuyên giúp con giặt đồ, một cậu đưa con đi công viên chơi, còn một cậu chuyên phục vụ chuyện ăn uống của con. Con đi học để lấy kiến thức hay hành hạ người khác?” Ông vừa nói vừa cười ngoác miệng.
Vương Cư An cũng cười cười. “có quá nhiều sự lựa chọn thì sẽ không biết trân trọng, cũng chẳng phải thiếu ai là không xong”.
Lão Trương lập tức gật đầu. “Câu này của Tổng giám đốc đúng là nói trúng tim đen. Vì vậy tôi hỏi con bé nhà tôi, rốt cuộc ai mới là bạn trai của nó? Nó nói tạm thời là cậu giặt quần áo. Thứ nhất vì nó rất ghét giặt quần áo, thứ hai vì cậu đó lương thiện, thật thà. Tôi hỏi nó: “Sao con có thể đùa giỡn với người ta như vậy? Con là bảo bối của bố mẹ, người ta không có cha mẹ hay sao? Nếu biết được chuyện này, cha mẹ người ta cũng sẽ rất đau lòng. Sau này con làm cha làm mẹ, nếu có người bắt nạt con của con, không biết chừng con sẽ xông lên đánh người đó. Một cậu con trai giúp bạn gái giặt quần áo đúng là điều hiếm có”. Tôi còn nói với nó: “Con cứ tiếp tục giở trò như vậy, đến lúc già mới thấm thía, vì bên cạnh sẽ chẳng có một người thân thiết. Nếu con cho rằng mình có bản lĩnh, vậy thì hãy sai khiến những người như con ấy, đừng động đến đứa trẻ hiền lành, thật thà, nó không chịu nổi đâu””. Lão trương lảm nhảm xong, hỏi Vương Cư An, “Tổng giám đốc, cậu thấy những lời tôi nói có đúng không?”
Vương Cư An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa xe, từ tốn lên tiếng: “Đến rồi, nói chuyện một lúc đã về tới nhà, hôm nay chú lái xe nhanh thật”. Anh ta xuống xe, buông mấy câu : “Chú hãy bảo con gái chú cứ thử thằng bé đó, chứ đừng vội vàng kết luận. Bình thường, loại người bề ngoài cam chịu thì hoặc là không có tiền đồ, hoặc là thật sự biết nhẫn nhịn. Tại sao cậu ta có thể nhẫn nhịn? Không đầu từ, lấy đâu ra báo đáp? Nhẫn nhịn càng nhiề