XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.

, bên kia Chung Thanh không có động tĩnh gì. Cô vừa nhận được thông báo trúng tuyển của Đại học Nam Chiêm. Tuy không bằng dự tính trước đó nhưng cũng miễn cưỡng được coi là “211 (lqd)”. Tô Mạt hỏi mấy lần, ông Chung chỉ thở dài, nói: “Cậu hy vọng nó ôn lại một năm, trước đây nó nhất định sẽ không dừng ở kết quả này nhưng bây giờ nó nói không muốn ôn lại, lãng phí thời gian, khuyên bảo kiểu gì nó cũng không nghe...”
(lqd) “Dự án 211” (211project) là dự án xây dựng 100 trường cao đẳng và đại học trọng điểm hướng đến thế kỷ 21, gần tiêu chuẩn đại học hàng đầu thế giới.
Tô Mạt cũng không muốn can thiệp nhiều. Cô về nhà thương lượng với bố mẹ, hay là dời ngày bay, như vậy cả nhà có thể ở đây lâu hơn. Ông bà Tô không bằng lòng, nói đổi vé máy bay mất vài trăm tệ, quá lãng phí. Ông bà cũng nhớ nhà, nói lâu không có người ở không yên tâm, có gì gặp nhau sau.
Hôm lên đường, Thanh Tuyền không hề khóc lóc. Con bé lần đầu được ngồi máy bay nên rất phấn khởi. Lúc chia tay mẹ, nó chỉ giục ông bà ngoại: “Ông bà nhanh lên, cháu vào làm thủ tục đây”.
Vài phút sau, Tô Mạt đứng một mình ngoài bức tường kính thẫn thờ. Thanh Tuyền vẫy tay với cô rồi quay đầu chạy mất. Trong khi đó, ông bà Tô liên tục ngoảnh đầu về phía con gái.
Bố mẹ vừa đi khỏi, Tô Mạt lại quay về nhà Vương Á Nam làm việc. Một người giúp việc trước đó không biết mắc bệnh gì nên bị cho thôi việc, người còn lại vẫn chưa quay lại làm việc. Tô Mạt cả ngày trông nom Tống Thiên Bảo. Cô không nói chuyện, cũng chẳng thèm hát hò. Vương Á Nam không ở nhà, cô vật vờ ứng phó. Lúc nhàn rỗi, cô lại thầm suy tính. Đã bao nhiêu ngày trôi qua, đến một tin nhắn của Vương Cư An cũng chẳng thấy đâu. Kể từ hôm ăn cơm ở nhà cô, anh ta biệt tăm biệt tích.
Tô Mạt ngồi trên bậc thềm nhìn Tống Thiên Bảo nhặt giun. Cô nhếch miệng cười, thầm chế nhạo bản thân, mày thật sự coi mày là người quan trọng còn trông mong người ta chủ động liên lạc với mày?
Nghe thấy tiếng cười của cô, Tống Thiên Bảo ngẩng đầu.
Tô Mạt nói: “Anh ở đây cứu chúng nhưng có người thích ăn chúng. Họ dùng dầu rán chúng giòn tan, thơm phức, ăn còn ngon hơn hải sâm, cũng rất bổ dưỡng”.
Tống Thiên Bảo hết nhìn Tô Mạt lại đưa mắt nhìn xuống tay mình. Ngây ra vài giây, anh ta để lộ vẻ khó tin. Ngẩn người một lúc, anh ta ném con giun, bắt đầu nôn khan, đến mức chảy nước mắt. Tô Mạt vội đi tới, vỗ vỗ lưng anh ta, khó khăn lắm anh ta mới dứt cơn ho. Tống Thiên Bảo lên tiếng. Thật không? Cô thư ký, cô đã ăn bao giờ chưa?”
Tô Mạt do dự, cất giọng thờ ơ: “Chưa, tôi chỉ nghe nói thôi”.
Tống Thiên Bảo thở dài: “Sau này cô cũng đừng bao giờ ăn”.
Tô Mạt không để ý đến anh ta, cầm điện thoại, gửi tin nhắn”. Bữa cơm đó anh còn muốn ăn không?” Gửi xong, cô cảm thấy mình nên viết: “Bữa cơm đó, anh còn nhớ không?”
Tiếp theo là chờ người ta hồi đáp. Nhưng nghĩ đến chuyện người ta chẳng trả lời, mình phải chịu sự giày vò, cô lập tức gọi điện. Đầu bên kia bắt máy, Tô Mạt thấy khó mở miệng.
“Nói đi!” Giọng nói trầm thấp, có chút mất kiên nhẫn của Vương Cư An truyền tới. “Bây giờ tôi rất bận”.
Tô Mạt vẫn đang sắp xếp ngôn từ, Vương Cư An nói tiếp: “Tôi cúp máy đây”.
Tô Mạt vội lên tiếng: “Đợi... đợi đã... Tôi... lần trước bảo anh đến nhà tôi ăn cơm. Bao giờ anh rảnh?”
Đầu bên kia im lặng vài giây, cất giọng biếng nhác: “Chẳng phải tôi đã ăn rồi sao?”
Nghe giọng điệu của Vương Cư An, Tô Mạt thấy không thoải mái.Cô cố nhẫn nhịn, liều một phen: “Lần trước đông người... ít đồ ăn”.
Giọng điệu của Vương Cư An đỡ hơn một chút, dường như anh ta cười cười. “Lần này em định nấu thêm vài món? Ngoan, đợi tôi xong việc sẽ gọi cho em. Em đừng gọi nữa.” Nói xong, anh ta liền cúp máy.
Bàn xong công việc, Vương Cư An quay về văn phòng. Anh ta vừa xem văn kiện vừa giơ tay lấy bút để ký. Bỗng chạm phải một thứ giống gậy gỗ ở trên bàn, anh ta liền cầm lên xem, là một cành liễu nhỏ. Không biết thứ rác rưởi này ở đâu ra, chẳng hợp với đồ đạc ở đây. Anh ta thầm nghĩ,chắc là thằng Vương Tiễn nhặt về, thằng nhóc này vẫn chưa trưởng thành, vẫn còn tính con nít. Anh ta lắc đầu, tiếp tục xem văn kiện, tay vô thức bẻ cành liễu đó. Nhưng anh ta càng dùng lực, cành liễu càng mềm dẻo, không bị gãy. Anh ta không chịu thua, bẻ nhẹ nhàng, cành liễu lập tức gãy thành hai.
Vương Cư An chau mày, ném nó vào thùng rác. Anh ta đột nhiên nhớ tới lời nhận xét của con trai về mình: hooc môn giống đực suy yếu nên cái gì cũng thích so đo.
Trên đường về nhà, Tô Mạt tới siêu thị, mùa đồ ngủ và dép lê của đàn ông. Cô ngẫm nghĩ, lại mua thêm chăn, ga, gối thời thượng, tốn kém không ít. Trong lòng cô đột nhiên dâng tràn cảm giác như cách một đời. Nhìn bộ đồ ngủ trên tay, cô ngẫm nghĩ một lúc lâu, đắn đo không biết Vương Cư An có thích màu sắc và kiểu dáng này không. Cuối cùng, cô nhắm mắt, nhét tất cả vào túi.
Tô Mạt ở nhà đợi vài ngày vẫn không nhận được điện thoại của Vương Cư An. Trong lúc nhàn rỗi, cô đem vỏ chăn, vỏ gối và ga trải giường giặt sạch, phơi khô. Tô Mạt nghĩ, lúc nào mình mới có thể gọi điện cho anh ta? Vấn đ