Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1920 lượt.
, chuyện này không liên quan đến cháu, đừng để ảnh hưởng đến công việc của cháu!”
Nhìn bộ dạng của cậu, Tô Mạt làm sao có thể yên tâm?
Vương Cư An ngồi sau bàn làm việc, liếc nhìn hai người, anh ta giơ tay ra hiệu đóng cửa.
Ông Chung do dự một lát, tiến lại gần, rút ra tờ chi phiếu. “Đây là thứ hôm qua anh để lại, tôi cũng không biết ý của anh là gì nhưng chúng tôi không thể nhận số tiền này”.
Tô Mạt nhìn cậu, cuối cùng quay sang Vương Cư An.
Vẻ mặt Vương Cư An rất bình thản. Anh ta cũng không nhận lại tờ chi phiếu. “Bây giờ tôi còn có việc, chuyện riêng tư chúng ta để lúc khác bàn sau”.
Thấy anh ta ra vẻ ta đây, nỗi ấm ức kìm nén đã lâu trong lòng ông Chung lập tức bùng phát. Mặt ông đỏ bừng, miệng lắp bắp: “Vương Tổng, anh cũng nên tìm hiểu mọi chuyện. Lần này con gái tôi bị đổ oan, là con trai anh thường xuyên đến tìm nó. Tôi nói cho anh biết, nếu con trai anh còn đi quấy rầy Thanh Thanh, tôi… tôi sẽ báo cảnh sát!”
Chỉ nghe đại khái, Tô Mạt cũng đoán ra bảy, tám phần. Cô bối rối. Thấy hai tay cậu run run, cô lo lắng ông lại bị tăng huyết áp, vội vàng tới đỡ ông.
Ông Chung không kìm được, nói lớn tiếng: “Trước đây nhà xưởng bị dỡ, tôi có thể không gây ầm ĩ với các anh, nhưng tôi nhất định phải bảo vệ con gái tôi. Hôm nay, nếu tôi nhận số tiền này, có nghĩa thừa nhận những chuyện đó, cũng có nghĩa giơ mặt cho người ta đánh, ảnh hưởng đến thanh danh của con gái tôi!” Nói câu cuối cùng, ông hơi nấc nghẹn.
Kể từ sau biến cố dỡ nhà, sức khỏe của ông không được như trước. Ông không còn vui vẻ, hòa nhã mà dễ kích động. Mới ngoài năm mươi tuổi nhưng trông ông như lão sáu mươi, mái tóc bạc, thân hình lom khom.
Chứng kiến cảnh tượng này, Tô Mạt cảm thấy không dễ chịu, cô thầm mắng bản thân yếu đuối, dễ dàng quên đi quá khứ và tin tưởng người khác. Sự áy náy trước đó hoàn toàn tan biến. Cô ngẩng đầu dõi mắt về phía trước, Vương Cư An cũng đang nhướng mắt nhìn cô.
Chóp mũi Tô Mạt ửng đỏ. Cô không nói một câu, cầm tờ chi phiếu trong tay ông Chung, đặt xuống bàn làm việc của anh ta, sau đó dìu cậu đi ra ngoài.
Tô Mạt định tiễn cậu về nhà nhưng nói thế nào ông Chung cũng không chịu. Ông hối hận vì đã nhát thời kích động, làm liên lụy đến cháu gái, ông giằng khỏi tay cô, bỏ đi. Tô Mạt hết cách, đành an ủi cậu mấy câu rồi gọi taxi giúp cậu.
Buổi chiều, Tô Mạt làm việc không mấy hiệu quả. Hết giờ làm, cô ở văn phòng đến hơn bảy giờ tối.
Lúc đi ra ngoài đợi thang máy, mấy đồng nghiệp đang ở đó, Vương Cư An cũng xuất hiện. Mọi người lần lượt chào sếp tổng, Tô Mạt lặng thinh, đi cùng bọn họ xuosng tầng hầm lấy xe. Vương Cư An đi đằng trước, anh ta đi thẳng tới khu vực đỗ xe của lãnh đạo cấp cao.
Tô Mạt lên ô tô, lùi xe khỏi vị trí. Mới di chuyển một chút, cô liền nghe thấy tiếng bánh xe ma sát với mặt sàn chói tai ở đằng sau. Cô sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, vì trong lòng đầy tâm sự, cô nhất thời không để ý phía sau có ô tô chạy qua.
Vương Cư An phanh kít, đặt tay lên cửa sổ xe đã hạ kính, ngoảnh đầu nhìn Tô Mạt.
Tô Mạt thờ phào, lái xe về chỗ cũ, nhường đường cho anh ta. Nhưng anh ta không đi mà đỗ ở đó, chặn đường của cô.
Tô Mạt không hiểu ý của người đàn ông này. Cô ngồi bất động trong ô tô. Cách đó không xa vang lên tiếng nói chuyện của đồng nghiệp, tim cô đập thình thịch. Cô rất buồn bực, định bấm còi nhưng đột nhiên nổi cơn bất cần, cô gạt cần số, nổ máy lùi xe.
Khi ô tô của Tô Mạt gần đâm vào xe mình, Vương Cư An có phản ứng rất nhanh, lập tức lùi lại. Tiếng bánh xe ma sát với mặt sàn nhức tai lại vang lên.
Tô Mạt lái xe của công ty, đâu có gan đâm thật, cô chỉ muốn trút cơn bực dọc. Nhân đà có khoảng trống, cô liền nhấn ga, phóng đi ngay trước mặt anh ta.
Trên đường, Tô Mạt lái xe nhanh hơn thường lệ. Gần đến nhà, cô mới phát hiện Vương Cư An bám ngay đằng sau cô.
Tô Mạt lo lắng xảy ra chuyện như bữa trước, bị hàng xóm hay người quen nhìn thấy, cô quyết định không về nhà, quay đầu đi ra con đường lớn, người và xe cộ thưa thớt. Sau đó, cô rẽ ngang rẽ dọc vài lần nhưng vẫn không thể “cắt đuôi”. Lúc này, Tô Mạt mới phát hiện cô đang đi lên núi.
Buổi đêm mùa thu, gió thổi lành lạnh, cây cối hai bên đường rậm rạp, càng đi càng tối, không thấy xe cộ qua lại, càng không một bóng người. Tô Mạt bắt đầu thấy sợ hãi.
Đi qua đường vòng, phía trước xuất hiện khoảng đất trống. Xe ô tô phía sau đột nhiên tăng tốc, phóng vượt qua xe của cô, ép xe cô vào lề đường.
Tô Mạt hận đến mức nghiến răng, đạp chân ga hết cỡ. Đáng tiếc, xe của cô chẳng ra sao, không bao lâu đã bị người ta bỏ cách một đoạn.
Ở phía trước, đèn xi nhan nhấp nháy. Chiếc xe đó đột nhiên quay đầu nằm ngang, phanh lại, chắn giữa đường.
3.
Tô Mạt vội phanh gấp, bánh xe rê đi một đoạn mới dừng lại.
Cô ôm tay lái, cúi đầu thở mạnh. Vương Cư An xuống xe, tiến lại gần, gõ nhẹ lên cửa kính, lên tiếng hỏi: “Có kích thích không?”
Chân tay Tô Mạt mềm nhũn, miệng nói không ra lời.
Vương Cư An chống tay lên nóc xe, cúi người nhìn cô. “Tôi không nhường đường cho em, em đâm thẳng vào tôi. Em