Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

muốn chơi, tôi chơi cùng em, còn dám đâm nữa không?”
Tô Mạt chẳng để ý đến anh ta. Cô ngồi một lúc để lấy lại tinh thần. Sau đó, cô gạt cần số, nhấn ga, định quay đầu trong khoảng không gian hẹp.
Tốc độ di chuyển tương đối nhanh. Lần này Vương Cư An không đề phòng, đành phải buông tay.
Đằng sau đột nhiên vang lên tiếng động, chẳng biết cán phải thứ gì mà cô tiến, lùi đều không được.
“Quay xe còn muốn chơi trò cắt đuôi”. Vương Cư An cười, lùi một bước quan sát.
“Một đống gạch đá vụn, badsoc sau bị nứt rồi!”
Tô Mạt hoảng sợ, vội xuống xe kiểm tra. Badsoc sau quả nhiên xuất hiện vết nứt nhỏ, đuôi xe nằm trên một đống gạch vụn.
Cô chán nản ngồi xổm xuống nhặt gạch đá, không nói một lời.
Vương Cư An nhìn Tô Mạt, đột nhiên lên tiếng: “Tính bướng thật!” Anh ta tiến lại, kéo cô đứng dậy. “Em còn giận sao?”
Tô Mạt không trả lời, giằng khỏi tay anh ta.
Vương Cư An nói: “Em khỏi cần lo lắng vớ vẩn, con bé họ Chung không đơn giản, nó có thể chịu đựng”.
Tô Mạt ném hòn đá, nhướng mắt nhìn anh ta. “Vậy anh có lo lắng cho con trai của anh không? Bây giờ trẻ con đều không đơn giản, anh cũng khỏi cần quan tâm đến nó!”
“Hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau. Tôi biết con trai tôi, nó rất thuần khiết. Bất kể làm gì, mục đích của nó đều rất đơn thuần”. Vương Cư An liếc sang bên cạnh, lại cúi đầu nhìn cô. “Ngược lại, con bé em họ của em, nếu đọ bụng dạ, em sẽ không chơi lại nó”.
Tô Mạt nói khẽ: “Chuyện của tôi không cần anh quan tâm”.
Vương Cư An chau mày. “Thà để người bắt nạt em, chứ em không bắt nạt người? Em đang sống ở thế kỷ trước? Năm nói bốn đẹp ba yêu(*), thời buổi này ai để ý đến em?
(*) “Năm nói bốn đẹp ba yêu” là khẩu hiệu nổi tiếng ở thập niên 80 thế kỷ XX, là công tác quan trọng xây dựng nền văn minh tinh thần xã hội chủ nghĩa. “Năm nói” là nói văn minh, nói lịch sự, nói vệ sinh, nói trật tự, nói đạo đức. “Bốn đẹp”: tâm hồn đẹp, hành vi đẹp, ngôn ngữ đẹp, hoàn cảnh đẹp. “Ba yêu”: yêu Tổ quốc, yêu xã hội chủ nghĩa, yêu Đảng.
Tô Mạt á khẩu, một lúc sau mới lên tiếng: “Lúc sa sút tinh thần nhất, tôi đã đến Nam Chiêm tìm cậu tôi, sống ở nhà họ, ăn ở nhà họ. Con người họ rất tốt, chẳng bao giờ xung đột với ai. Vậy mà hôm qua anh khiến cậu tôi tức giận đến mức đó. Trước đây, anh sai người dỡ nhà xưởng của ông, bây giờ chưa hỏi rõ sự tình, đã đối xử với tôi như với tên ăn mày. Anh bảo tôi phải nghĩ thế nào?”
Vương Cư An nhún vai. “Tôi không có thời gian “đánh giằng co”. Có thể dùng tiền giải quyết là tốt cho cả hai bên”.
Đối với anh mà nói thì đúng là tiện lợi, nhưng đối với họ thì đó là sự sỉ nhục!” Viền mắt Tô Mạt cay cay.
Vương Cư An tỏ ra mất kiên nhẫn. “Em không nói chuyện còn được, hễ lên tiếng là khiến người khác cụt hứng!” Anh ta đi về bên núi, đứng tựa vào lan can. “Nơi này không tồi, có thể ngắm cảnh đêm, không khí cũng rất trong lành. Em lại đây, chúng ta nói chuyện khác”.
“Nói gì?” Tô Mạt hỏi. “Nói anh có cảm giác với tôi, tôi cũng nên có cảm giác với anh, sau đó, tôi nên lên giường với anh?”
Vương Cư An phì cười, gật đầu. “Đúng, em đúng là đáng đánh đòn, không xử lý em là da em ngứa ngáy. Mau lại đây để tôi xử lý em!”
Tô Mạt nói nhỏ: “Anh lúc nào cũng sỉ nhục tôi như vậy, còn ức hiếp người nhà của tôi. Ban đầu anh coi tôi là gái điếm, bây giờ lại muốn nói chuyện gì cũng ngoan ngoãn nghe theo...” Mắt cô ngấn nước, lồng ngực phập phòng. “Tôi hèn hạ biết bao mới hết lần này đến lần khác muốn cùng anh lên giường!”
Vương Cư An tiến lại gần nhưng không lên tiếng. Trong đêm tối, Tô Mạt không nhìn rõ vẻ mặt của anh ta. Một lúc lâu sau, anh ta mới phì cười, lạnh lùng lên tiếng: “Sỉ nhục là gì chứ? Em là người hòa nhã nhất, chưa sỉ nhục ai bao giờ. Lần trước, trước mặt bao nhiêu lãnh đạo, em cho ai một bạt tai? Sau đó ở đường Bang Phụ, những lời em nói có phải là nhục mạ người khác không?” Anh ta nổi cơn bực tức. “Em được đằng chân lân đăng đầu. Nếu em cũng tàn nhẫn với người khác như đối với tôi, tôi dám bảo đảm Tô Mạt em sau này chắc chắn vô địch!”
Tô Mạt cố kiềm chế nước mắt, nhất thời im lặng, lại ngồi xuống nhặt đá, kéo từng viên gạch vụn ra ngoài, một lúc sau mới lên tiếng: “Tôi chẳng muốn giỏi giang, chỉ cầu cuộc sống yên ổn”. Sau khi nhặt hết gạch đá, cô lên xe, nổ máy.
Tô Mạt cẩn thận quay đầu xe nhưng do đường chật hẹp, phía trước là rừng cây, đằng sau là lan can của núi đá, cô xoay xở mãi vẫn không xong. Cuối cùng, Tô Mạt bực tức đạp cần ga.
Vương Cư An đi đến. “Em lên xe đi!”
Tô Mạt tỏ ra căng thẳng, không dám nhìn anh ta. “Không, tôi phải về nhà!”
Vương Cư An đột nhiên thở dài, mở cửa ô tô, bế cô xuống xe.
Tô Mạt giãy giụa. Anh ta ôm chặt cô, cúi đầu giả bộ chuẩn bị hôn, nhưng thực tế, anh chỉ dọa cô rồi lập tức buông tay, ngồi vào xe của cô, từ từ quay đầu. Cuối cùng, chiếc xe cũng nằm ngay ngắn trên đường về. Vướng Cư An xuống xe, thốt một câu. “Lúc đối xử tốt với em, em mãi mãi không cảm nhận được!”
Đèn ô tô nhấp nháy, trên mặt anh ta vụt qua tia xấu hổ.
Tô Mạt nghi ngờ mình hoa mắt, cô ngây người, nhướng mắt nhìn a