Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
n”.
Kỹ sư Hàn rất phong độ, nói không khí ở tầng ngầm đỗ xe rất tệ, bảo Tô Mạt đứng đợi ngoài cửa, anh ta sẽ đi lấy ô tô giúp cô.
Tô Mạt vừa đi ra cửa liền nhìn thấy xe của Vương Cư An đỗ ở bên ngoài. Trong xe không có người, lão Trương đứng bên cạnh hút thuốc. Cô chào hỏi ông ta, cười, nói: “Ông Trương, ông lại lên cơn nghiện thuốc rồi à?”
Nhìn thấy Tô Mạt, lão Trương lắc đầu. “Cô không biết đâu, tôi đang sốt ruột chết đi được!” Thấy xung quanh không có người, ông ta tiến lại gần, nói nhỏ: “Con trai của Tổng giám đốc bỏ nhà đi mấy ngày rồi. Tổng giám đốc rất lo lắng nhưng không chịu đi tìm. Hai bố con đều ngang, hễ nói chuyện là xung đột, chẳng ai chịu “xuống nước”. Thằng bé mới mười tám tuổi, đang ở độ tuổi cứng đầu, lo chết đi được!”
Tô Mạt giật mình.
Tô Mạt đến nhà kỹ sư Hàn. Anh ta quấn tạp dề, vào bếp. Bà xã của anh ta tiếp chuyện Tô Mạt, hai đứa trẻ chơi đùa ở bên cạnh.
Trong nhà, ánh đèn dìu dịu, mùi thức ăn thơm phức, bầu không khí vô cùng ấm áp, dễ chịu.
Lâu rồi không được cảm nhận được không khí gia đình, trong lòng Tô Mạt bất giác nảy sinh sự ngưỡng mộ.
Bà xã của kỹ sư Hàn lớn hơn Tô Mạt vài tuổi, rất thích sự dịu dàng, chững chạc của cô. Thấy cô còn độc thân, chị ta hỏi thăm tình hình. Tô Mạt kể sơ qua, chị ta cười. “Khi nào rảnh rỗi thì đưa con gái của em đến đây chơi, có ba đứa trẻ càng vui. Bạn học của chị còn một đống đàn ông chưa vợ, trước đây bận rộn vì sự nghiệp, bây giờ ổn định mới muốn tìm một người vợ tốt. Nếu em có hứng thú, chị sẽ liệt kê một danh sách cho em!”
Nói xong, hai người đều cười, bầu không khí rất thân thiện.
Tô Mạt cảm thấy không yên tâm. Về nhà ngẫm đi nghĩ lại, cô gọi điện thoại cho Chung Thanh, hỏi em họ mấy ngày nay thế nào, Vương Tiễn có quấy rầy không?
Chung Thanh đáp: “Không”. Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Cậu ta không đến tìm em nữa, cậu ta sống chung với người khác ở bên ngoài rồi”.
Tô Mạt kinh ngạc: “Sao em biết?”
Chung Thanh cất giọng bình thản: “Phùng Du gọi điện thoại cho em khoe khoang, nói cậu ta đã câu được công tử của An Thịnh”.
“Phùng Du là ai?”
“Chính là con bé bạn học của em thời cấp hai”.
Tô Mạt nhớ ra. “Thanh Thanh, em vẫn còn tiếp xúc với loại người đó?”
“Nó biết số điện thoại của em nên chủ động gọi điện”. Giọng điệu của Chung Thanh có vẻ khinh thường. “Em còn lâu mới liên lạc với nó, em đâu có ngốc nghếch như vậy! Nó “chơi băng” đấy”.
“Chơi băng gì cơ?”
Chung Thanh tỏ ra mất kiên nhẫn. “Tức là choi ma túy đá ấy!”
Tô Mạt giật mình, do dự vài giây mới lên tiếng: “Em… em có biết chúng đang sống ở đâu không?”
“Chị, chị quan tâm đến chuyện của người khác làm gì?” Chung Thanh hỏi lại.
Tô Mạt không biết trả lời thế nào. Nghĩ đến cậu bé thông minh, hoạt bát được mọi người yêu quý trước đây, cô nói: “Lần trước em bị bắt nạt, cậu ấy vì em mà đánh nhau với người ta. Những chuyện khác không nói, ít nhất cậu ấy cũng từng thật lòng thích em”.
Chung Thanh trầm mặc một lúc mới lên tiếng: “Hồi trước Vương Tiễn bảo em tới một quán bar nhưng em chẳng thèm để ý. Hình như bọn họ hay đến đó”.
Tô Mạt cầm điện thoại, đi đi lại lại trong phòng. Cô định gọi điện cho lão Trương nhưng cuối cùng bấm số của Vương Cư An. Điện thoại đổ chuông rất lâu, đến mức cô nghi ngờ liệu có phải mình quấy rầy người ta. Tô Mạt định cúp máy thì đối phương nghe máy. Giọng nói của Vương Cư An khàn khàn, có vẻ như anh ta vừa uống rượu. Tô Mạt còn nghe thấy tiếng mạt chược loạt soạt.
Cô cảm thấy đau đầu, nhủ thầm chi bằng thông báo cho lão Trương.
Không đợi cô nói xong, Vương Cư An cắt ngang: “Chuyện của con trai tôi, nhà em cũng có liên quan, nếu nó thiếu một sợi lông, tôi sẽ tìm họ hàng của em tính sổ”.
Tô Mạt tức giận. “Tôi có lòng tốt nhắc nhở anh, anh lại đổ hết lên đầu chúng tôi. Vụ này chẳng liên quan đến em họ tôi!”
Vương Cư An phì cười. “Vậy em lo chuyện bao đồng làm gì?”
Tô Mạt không định cãi nhau với anh ta. “Lúc trước anh nói đối xử tốt với tôi mà tôi không cảm nhận được. Hôm nay tôi làm vậy, chỉ muốn trả món nợ ân tình cho anh”.
Vương Cư An im lặng, Tô Mạt chỉ nghe thấy nhịp thở trầm ổn ở đầu máy bên kia. Cô tiếp tục: “Em họ tôi nói, con trai anh đợt trước thường tới một quán bar, hay là anh thử đến đó tìm xem sao?”
Lúc này Vương Cư An mới lên tiếng: “Nó không có tiền, làm sao có thể tới quán bar?”
Tô Mạt đáp: “Chúng tôi cũng không rõ tình hình cụ thể. Em họ tôi còn nói, con trai anh hiện đang sống cùng một con bé tên Phùng Du. Con bé đó hình như sử dụng ma túy…”
Vương Cư An giật mình, tinh thần tỉnh táo hơn nhiều. Anh ta cúp máy, đứng dậy đi ra ngoài.
Lên ô tô, anh lại gọi cho Vương Tiễn nhưng vẫn bị từ chối. Trong lòng rối bời, Vương Cư An ngồi một lúc để suy nghĩ. Sau đó, anh ta rút tờ kê chi tiêu của tấm thẻ ngân hàng, tìm địa chỉ quán bar Vương Tiễn thường tiêu tiền.
Nhìn thấy bộ dạng của anh ta, lão Trương không dám hỏi nhiều, chỉ biết lái xe với tốc độ nhanh nhất.
Sau khi vào quán bar, Vương Cưu An đảo mắt một vòng, không nhìn thấy con trai. Anh ta lại túm mấy thanh niê