Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

n hỏi nha đầu họ Phùng sống ở đâu.
Ai ngờ con bé đó khá nổi tiếng, không ít người biết, một số còn nhìn anh bằng ánh mắt mờ ám.
Phùng Du và Vương Tiễn đang mặt nặng mày nhẹ ở nhà.
Vương Tiễn lần đầu tiên nếm mùi đời, khí huyết dâng trào, mấy ngày liền đòi hỏi vô độ. Sau khi xong chuyện, cậu vùi đầu ngủ say, không thèm nói với Phùng Du nửa câu. Phùng Du tức giận, lén lấy điện thoại của cậu, tìm số của Chung Thanh, gọi điện cho đối phương, tuyên bố chủ quyền.
Sau khi biết chuyện, Vương Tiễn vô cùng tức giận, đòi bỏ đi.
Phùng Du bật khóc. “Lần đầu tiên gặp anh, em đã thích anh. Em cũng biết mình không xứng với anh, chỉ có loại người như Chung Thanh mới lọt vào mắt anh. Anh làm gì, em cũng có thể chịu đựng. Em chỉ không chịu nổi chuyện anh ngủ với em nhưng trong lòng vẫn nhớ tới cậu ta”.
Bản thân cũng cảm thấy vậy, Vương Tiễn giơ tay xoa đầu cô gái, thở dài. “Chuyện trước kia đừng nhắc tới nữa!”
Phùng Du lập tức ngừng khóc, lao vào lòng cậu. Đôi nam nữ ôm ôm ấp ấp một lúc, lại nổi hứng thú, liền đè nhau xuống giường.
Đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa “cộc cộc”, đồng thời vang lên tiếng quát lớn: “Vương Tiễn, mày mau ra đây cho tao!”
Vương Tiễn giật mình sợ hãi, nhưng ngay sau đó cậu lấy lại bình tĩnh, nói với Phùng Du: “Là bố tôi”.
Phùng Du vội vàng chỉnh trang quần áo, ra mở cửa.
Vương Cư An nhìn đôi nam nữ, liếc qua căn phòng bừa bộn. Không khí bốc mùi vẩn đục, lòng anh ta trở nên lạnh lẽo. Anh ta không tỏ ra bực bội, chỉ đứng ở cửa, hỏi con trai: “Vương Tiễn, rốt cuộc mày muốn gì?”
Vương Tiễn im lặng.
Vương Cư An nói tiếp: “Mau theo bố về nhà!”
Vương Tiễn nói: “Con không về. Con sống ở đây rất tốt, còn tốt hơn ở nhà. Ở nhà hay ở Canada, lúc nào con cũng chỉ có một mình”.
Vương Cư An thở dài, liếc Phùng Du rồi lại nói với con trai: “Mày theo bố về nhà!”
Vương Tiễn không lên tiếng.
Vương Cư An chỉ vào Phùng Du. “Nó chơi ma túy đấy. Bố hỏi mày một lần nữa, mày có theo bố về nhà không?”
Vương Tiễn kinh ngạc, hết nhìn cô gái lại liếc nhìn bố. Sau vài giây ngần ngừ, cậu nói rành rọt từng từ một: “Con không về!”
Vương Cư An không nói một lời, quay người đi xuống cầu thang.
Phùng Du ôm Vương Tiễn khóc. “Trước đây em từng thử thứ đó nhưng bây giờ đã tránh xa rồi. Anh hãy tin em! Mấy ngày qua chúng ta luôn ở bên nhau, anh có thấy em động đến thứ đó đâu mà…”
Vương Tiễn coi như không nghe thấy. Cậu đóng cửa, thả người xuống sofa, trầm mặc.
Thấy Vương Cư An xuống dưới nhưng không có Vương Tiễn đi cùng, lão Trương vội hỏi: “Tổng giám đốc, thằng bé không ở trên đó sao?”
Vương Cư An xua tay. “Chú chở tôi về nhà đi!”
Lão Trương rất nóng ruột nhưng nhìn thấy vẻ mặt u ám của anh ta, ông không dám hỏi nhiều, chỉ từ từ lái xe.
Điện thoại đổ chuông, Vương Cư An bắt máy, “a lô” một tiếng. Người ở đầu máy bên kia nói: “Tôi vừa nghe ngóng được thông tin, ủy ban giám sát chứng khóan dự tính điều tra đến cùng, anh nên chuẩn bị tâm lý”.
Vương Cư An không nói một lời, cúp điện thoại.
Lão Trương lái được một đoạn, cuối cùng dừng xe bên đường, khuyên nhủ: “Tổng giám đóc, bên ngoài loại người nào cũng có, vô cùng nguy hiểm. Dù thế nào cũng nên đưa thằng bé về nhà trước rồi tính sau”.
Vương Cư An bỏ ngoài tai. Anh ta gác một cánh tay lên thành cửa sổ xe, một tay ấn huyệt thái dương. Một lúc lâu sau, anh ta mới nói nhỏ: “Chú Trương, tôi rất mệt, rất mệt mỏi!”
Lão Trương trầm mặc, trong lòng vô cùng xót xa.
Sau khi đưa Vương Cư An về nhà, lão Trương lại chạy đi tìm Vương Tiễn. Nhưng cậu nổi cơn bướng bỉnh, không thèm mở cửa tiếp ông.
Ông chợt nhớ tới một người, liền gọi điện cho người đó mà không để ý bây giờ đã là đêm khuya. “Tô tiểu thư, ngày mai cô nhất định phải tới khuyên Vương Tổng!”
Tô Mạt ngẩn người: “Sao vậy chú?”
Lão Trương nói thẳng: “Chúng tôi đã tìm thấy Vương Tiễn nhưng hai bố con lại gây gổ. Bây giờ một người có nhà mà không muốn về, một người buông xuôi mặc kệ. Tôi nhìn thằng bé lớn khôn, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì…”
Tô Mạt do dự. “Cháu khuyên anh ấy chưa chắc đã có tác dụng, chưa biết chừng còn chọc giận anh ấy…”
“Hôm nay, cô nói với Tổng giám đốc, cậu ấy lập tức đi tìm thằng nhỏ. Tôi tin cậu ấy sẽ nghe lời cô.” Lão Trương thở dài. “Dù thế nào cũng phải thử, coi như tôi xin cô”.
Buổi đêm, Tô Mạt nằm trên giường, nhớ lại chuyện cô và Vương Cư An tới quê nhà của cô tham gia vụ đấu thầu vào mùa xuân năm nay. Lúc đó, mọi người đi tìm hòa thượng già trên chùa xem bói. Cô vốn không tin mấy lời nói đó, nhưng bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy bất an.
Sáng hôm sau đi làm, Tô Mạt tới phòng nghỉ uống cà phê. Mấy hôm nay, cô hầu như không gặp Vương Cư An.
Tô Mạt ngẫm nghĩ, quay về phòng lấy một bản báo cáo, đích thân mang đến phòng làm việc của Tổng giám đốc.
Vương Cư An đang phê duyệt văn bản. Thấy cô đi vào, anh ta chỉ nhướng mắt liếc nhìn, không có hứng thú hỏi han.
Tô Mạt đóng cửa, đặt báo cáo xuống bàn, hỏi: “Hôm qua, anh đã tìm thấy con trai chưa?”
Gương mặt anh ta rất mệt mỏi, anh ta không ngẩng đầu. “Đây là việc


Old school Easter eggs.