Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
Nguy xoay mặt cháu trai lại. “Xảy ra chuyện gì? Ai đánh cháu?”.
Vương Tiễn lặng thinh.
“Bố cháu?”
Cậu vẫn không lên tiếng.
“Chỉ có bố cháu mới dám ra tay mạnh như vậy!” Vương Tư Nguy chậc chậc. “Mặt sưng vù rồi”.
Vương Tiễn quay mặt đi chỗ khác.
Vương Tư Nguy cười cười. “Chú ở bên kia bàn công chuyện”. Anh ta chỉ tay về một góc yên tĩnh. “Cần gì gọi chú, chú sẽ giúp cháu giải quyết”.
Sau khi vỗ về cháu trai, Vương Tư Nguy quay về chỗ cũ.
Thượng Thuần cười cười. “Cháu trai của chú chẳng giống bố nó chút nào. Bố mạnh con yếu, tương sinh tương khắc”.
Vương Tư Nguy lắc đầu. “Tôi thấy ai anh ta cũng khắc thì có!”
“Có thằng con như vậy cũng đủ để hắn nhức đầu”. Thượng Thuần nói.
Vương Tư Nguy im lặng, dõi mắt về phía trước.
Khi Vương Tiễn ngồi xuống ghế, cô gái đó lại nhìn cậu. Một lúc sau, cô ta từ từ nhích lại gần, tựa đầu vào vai cậu. Vương Tiễn khó chịu, đẩy cô gái ra xa.
Không biết có phải do uống rượu, ánh mắt cô gái có vẻ vừa mơ màng vừa hưng phấn. Cô ta thỏ thẻ: “Anh đẹp trai, lần trước chúng ta từng gặp nhau, anh quên rồi à?”
Vương Tiễn liếc nhìn cô gái, thầm nghĩ, hóa ra là co bé phóng đãng đó.
Cô gái chỉ ngón tay lên mặt cậu, vẽ vòng tròn: “Còn lần trước đó nữa, chúng ta cũng từng gặp, anh cũng quên rồi. Chắc anh còn nhớ Chung Thanh?”
Trong lòng Vương Tiễn nhói đau, lồng ngực tắc nghẽn.
Cô gái nói tiếp: “Có một lần em đến trường học tìm Chung Thanh, anh ngăn không cho cậu ta đi. Anh đã nhớ chưa?” Cô cười hì hì, “Đúng rồi, tên em là Phùng Du. Anh tên gì?”
Lúc này, Vương Tiễn mới nhướng mắt quan sát cô ta.
Phùng Du nói: “Anh không cần nói em cũng biết. Anh họ Vương, là cháu trai của ông chủ Vương, đúng không?”
“Cô biết chú tôi?”
“Em lạ gì ông chủ Vương Tư Nguy”. Phùng Du hất cằm về một góc, đột nhiên hỏi: “Có phải anh thích Chung Thanh không?”
Vương Tiễn không trả lời.
Phùng Du khoác cánh tay cậu, ghé sát, nói: “Cũng phải, Chung Thanh vừa trắng trẻo vừa xinh xắn, chỉ là không có tiền. Trước đây cậu ta đi theo một người đàn ông có tuổi, bị làm cho to bụng, đúng là tệ thật! Anh và cậu ta còn liên lạc không?”
Bị bộ ngực nóng bỏng của cô gái chạm vào người, Vương Tiễn bực dọc rút cánh tay. “Liên quan gì đến cô?”
Phùng Du cười. “Là em đưa cậu ta vào chốn này, anh thử nói xem liệu có liên quan đến em hay không?”
“Cuốn xéo!” Trong họng đội lên cơn buồn nôn. Vương Tiễn đẩy mạnh cô gái sang một bên. Phùng Du nằm bò trên sofa, cười sằng sặc một lúc lâu. Sau đó cô ta ngồi dậy: “Anh quả nhiên thích cậu ta thật. Trước đây cậu ta thuần khiết biết bao… Anh có biết đêm đầu tiên của cậu ta thuộc về ai không?”
Vương Tiễn vô thức cuộn chặt hai bàn tay.
“À, chính là người ngồi bên cạnh chú anh”.
Trống ngực Vương Tiễn đập thình thịch, hơi thở ngưng trệ.
“Người đó họ Trương”.
Cậu vơ chai rượu rỗng, nắm chặt trong tay.
Phùng Du không nhìn thấy, tựa vào thành ghế, cười cười. “Anh có biết ai giới thiệu Chung Thanh với người đàn ông đó không?”
Vương Tiễn túm chặt cổ tay Phùng Du, lên tiếng một cách khó nhọc: “Cô tìm ai không tìm, tại sao lại tìm cô ấy?”
Phùng Du thấy đau buốt, nói nhỏ: “Anh đẹp trai, em chỉ đưa cậu ta đến đây choi. Còn người dẫn mối thật sự chính là chú ruột của anh”.
Đầu óc Vương Tiễn như nổ tung.
Cô gái trong ký ức của cậu có gương mặt xinh xắn, thuần khiết. Cậu vẫn nhớ rõ từng biểu cảm của cô khi cô cười với cậu, tức giận với cậu, khi cô thờ ơ hay lộ vẻ thương hại với cậu.
Tay Vương Tiễn run run, cậu vung chai bia lên cao.
Xung quanh lập tức có người kêu, có người hét, tiếp theo là tiếng cốc chén ở trên bàn trà rơi xuống đất. Trong sự hỗn loạn đó, Vương Tiễn bị đẩy mạnh, ngã dúi dụi. Cậu chống bàn tay phải xuống nền nhà, mảnh thủy tinh vỡ đâm vào lòng bàn tay, máu chảy lênh láng.
Do Vương Tư Nguy giơ tay đỡ nên Thượng Thuần không sao. Cánh tay đau nhức, anh ta hít một hơi thật sâu, định đi đỡ cháu trai đứng dậy nhưng bắt gặp vẻ mặt giận dữ chuẩn bị phác tác của Thượng Thuần, Vương Tư Nguy vội mắng mở: “Vương Tiễn, mày cắn thuốc đến mức lên cơn thần kinh à? Lát nữa tao sẽ bảo với bố mày, để ông ấy xử lý mày”. Nói xong, anh ta vội dìu Thượng Thuần đi qua Vương Tiễn.
Vương Tiễn nằm dưới đất một lúc, lòng bàn tay cậu đau buốt. Xung quanh đều là người, vô số gương mặt, vô số thần sắc, cậu nhìn đến mức choáng váng, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Cho tới khi có người đến kéo cánh tay cậu, cậu mới miễn cưỡng đứng dậy.
Phùng Du đưa Vương Tiễn tới một phòng khám nhỏ ở gần đó.
Cậu thiếu niên cởi trần, đầu tóc rối bù, đôi môi mím chặt, lòng bàn tay đầy máu. Sắc mặt cậu vừa phẫn nộ vừa buồn bã. Tất cả những điều này khiến cậu có một vẻ đẹp khó diễn tả trong đêm tối.
Trái tim Phùng Du cũng đập thình thịch theo hơi thở của cậu.
Bác sĩ gắp hết mảnh thủy tinh vụn trong lòng bàn tay Vương Tiễn, dùng vải băng trắng băng bó. Cậu cuộn bàn tay, đau đến tê dại. Khi ngoảnh đầu, cậu bắt gặp đôi mắt đẫm nước đang nhìn cậu chăm chú của cô gái bên cạnh.
Vương Tiễn không để ý đến cô ta, đi thẳng ra ngoài. Ph