XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

hắng nổi thì làm sao đấu lại được những người đó?”
Chung Thanh không để ý, lại nói: “Chị trả đồ cho em!”
“Nói không ở chỗ chị, em đừng nghĩ đến những thứ không thuộc về mình. Chị cũng chỉ muốn tốt cho em mà thôi”.
Chung Thanh lập tức cúp máy. Cô tựa vào cửa sổ nghĩ ngợi một lúc, sau đó lại gọi điện. Người ở đầu kia vừa bắt máy, cô hỏi ngay: “Anh có yêu em thật không?” Đối phương trả lời, cô nói tiếp: “Em cũng yêu anh. Em có một thứ, chắc chắn anh sẽ thích. Anh có muốn xem không?”
Tô Mạt đi làm ở Bảo Thuận. Mấy ngày sau đó, cô không tập trung tinh thần nhưng lần nào Vương Á Nam ra ngoài làm việc cũng gọi cô đi cùng. Nếu có việc quan trọng, bà ta còn không quên nhắc nhở, chỉ bảo. Tô Mạt vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, không dám phân tâm. Trong thời gian đó, Tùng dung gọi điện kêu cô qua nhà chị ta ăn cơm. Sau khi tan sở, về nhà Tùng Dung, Tô Mạt mới biết Triệu Tường Khánh cũng có mặt.
Ba người vừa ăn cơm vừa trò chuyện. Nhìn thấy lão Triệu, Tô Mạt thấy không thoải mái, vì lại nhớ đến Vương Cư An. Không biết bây giờ anh thế nào? Nhưng cô ngại ngùng, không dám lên tiếng hỏi thăm. Tô Mạt bất giác liếc nhìn lão Triệu vài lần. Mỗi lần như vậy, lão Triệu cũng nhìn cô, hai người đều im lặng.
Tùng Dung cười, nói: “Cô kín miệng thật đấy! Chúng tôi nghe tin đồn mới biết chuyện này”.
“Gì cơ?” Tô Mạt giả bộ ngốc nghếch.
Tùng Dung nói: “Cô đừng đóng kịch nữa! Cuộc họp hội đồng quản trị bất thường lần trước, cô cũng có mặt, đúng không? Chỉ trong một ngày mà trời đất đảo lộn. Sự việc quan trọng như vậy mà tôi không hề nghe tin gì từ miệng cô”.
Tô Mạt lên tiếng: “Chúng tôi đã cam kết giữ bí mật nội dung cuộc trò chuyện của lãnh đạo cấp cao”.
Tùng Dung cười. “Thôi đi!”
“Gần đây trong công ty lan truyền tin đồn gì vậy?” Tô Mạt hỏi.
Tùng Dung còn chưa trả lời, Triệu Tường Khánh đã cười khùng khục.
Tùng Dung mắng. “Anh có bệnh à?”
“Không phải”. Lão Triệu xua tay. “Em thử nghĩ xem, lúc bấy giờ là thời đại nào? Hơn ba mươi năm trước, mua rau, mua mì, mua xì dầu còn phải xếp hàng, hàng hóa rất thiếu thốn, chỉ được mua theo số lượng quy định. Đồng tiền thời đó có giá trị, một con lợn con giá chỉ ba hào. Vậy mà một cậu bé bán được ba ngàn”. Anh ta đập bàn. “Anh biết ngay mà! Lão Vương giỏi làm ăn như vậy, xem ra là do gien di truyền. Bố mẹ ruột của lão Vương bán đứa con những ba ngàn, giàu to còn gì?”
Tô Mạt nghĩ thầm, tin đồn đã đến mức này rồi sao?
Tùng Dung lên tiếng: “Phiên bản em nghe được là không lấy tiền, tặng miễn phí”.
Lão Triệu nói: “Không đâu, ít nhiều cũng phải cho chứ, bằng không người ta toan tính điều gì?”
Tùng Dung chau mày, “Anh tranh luận với em thì có tác dụng gì?” Chị ta quay sang Tô Mạt. “Nghe lập trường chính thức của người ta xem thế nào?”
Tô Mạt cúi đầu ăn cơm. “Tôi không biết nhiều hơn hai người”.
Tùng Dung thu lại nụ cười, thở dài. “Xem ra là sự thật”.
Lão Triệu vẫn tỏ ra bình thản, ăn uống như thường lệ.
Tùng Dung kéo đĩa rau trước mặt anh ta ra xa. “Anh chỉ biết ăn thôi. Công ty đối thủ, người đầu tiên bị đuổi việc chính là anh đấy”.
Triệu Tường Khánh im lặng, lại gắp thức ăn trong đĩa trước mặt Tô Mạt. Tùng Dung liền thu bát đũa của anh ta, mang vào bếp. Triệu Tường Khánh lấy giấy ăn lau miệng, nhìn Tô Mạt chăm chú.
Tô Mạt nuốt không trôi, cũng buông bát đũa.
Lão Triệu nửa cười nửa không. “Tiểu Tô, gần đây sắc mặt của cô không tồi”.
Tô Mạt nhìn anh ta. “Anh muốn nói gì?”
“Cô không muốn hỏi điều gì hay sao?” Anh ta nói.
Tô Mạt im lặng vài giây mới lên tiếng: “Anh ấy… anh ấy thế nào rồi?”
Lão Triệu lắc đầu. “Tôi không biết”.
Tô Mạt hỏi lại: “Vậy anh bảo tôi nên hỏi điều gì?”
Lão Triệu cười. “Không ngờ cô thẳng thắn như vậy!”
Tô Mạt lườm anh ta.
“Được, không nói linh tinh nữa!” Lão Triệu thu lại ý cười. “Mấy ngày qua, lão Vương không đến công ty. Tôi gọi điện hỏi người tài xế, ông Trương dường như già xọm đi, nói năng cũng không lưu loát. Ông ấy chỉ cho biết, hôm đó lão Vương về nói chuyện với ông ấy. Sau cuộc trò chuyện, lão Vương biến mất, không về nhà, bây giờ chẳng tìm thấy người”.
Tô Mạt bắt đầu thấy hoảng loạn nhưng cô vẫn lặng thinh.
Triệu Tường Khánh nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc. “Lúc đề cử thành viên hội đồng quản trị độc lập, tầng lớp lãnh đạo cấp cao đã tranh cãi khá gay gắt. Về công về tư, lão Vương hoàn toàn có thể phản đối. Nhưng theo tôi được biết, sếp đã bỏ phiếu tán thành. Tôi đoán, có lẽ ngay cả Vương Á Nam cũng không ngờ…”
Tô Mạt không thể giữ bình tĩnh, lập tức đứng dậy. “Xin lỗi, tôi có việc phải đi trước. Hôm nay cảm ơn hai người!”
Vừa ra cửa, cô liền gọi điện thoại nhưng đối phương tắt máy.
>>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<< Mùa hè sắp đến, bầu trời cao vời vợi, ánh sao lấp lánh ẩn hiện càng khiến bầu không khí trở nên tĩnh mịch. Vương Cư An đang ở trên tàu hỏa. Bất chợt nảy ra ý định, anh liền hỏi lão Trương địa chỉ. Không mua được vé máy bay, cũng không mua được vé tàu hỏa giường nằm, anh không nhớ trước đây mình đã từng ngồi ghế cứng hay chưa. Ký ức của anh đang ở trong trạng