Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.

. “Bà ta có thể đưa chú lên vị trí này, cũng có thể kéo chú xuống bất cứ lúc nào. Bà ta đối xử với tôi thế nào, sau này chắc cũng sẽ đối xử với chú như vậy”. Vương Tư Nguy nhún vai. “Tôi và anh khác nhau. Thân phận của chúng ta không giống. Tôi là cháu ruột của bà ấy, còn anh chẳng là gì cả”. Vương Cư An nhếch miệng. “Ở chốn thương trường không có anh em họ hàng gì hết! Một khi động chạm đến lợi ích cha con, anh em còn trở mặt thành kẻ thù nữa là họ hàng. Hơn nữa, con người chú…” “Con người tôi làm sao? Con người tôi làm sao nào?” “Chú có mấy cân mấy lạng, mọi người đều biết rõ”. Ban đầu, Vương Tư Nguy còn kiêng dè Vương Cư An, nhưng nghe anh nói vậy, anh ta tức giận chỉ tay vào mặt anh. “Vương Cư An, anh đừng đề cao bản thân quá. Trước đây, tôi coi anh là anh trai nên mới nể mặt anh”. Anh ta đã chuẩn bị từ trước, ném tấm thẻ ngân hàng xuống đất. “Dù không có tiền, tôi cũng rộng rãi hơn anh. Lúc trước anh cho tôi ba mươi vạn để đuổi tôi đi. Bây giờ trong thẻ có ba mươi mốt vạn, anh cầm lấy rồi mau cuốn xéo cho tôi!” Vương Cư An vẫn thản nhiên. “Chú đừng sốt ruột, nghe tôi nói trước đã. Mọi mặt của con người chú đều tốt, chỉ là tính cách hơi nóng vội”. Anh ngừng lại, thần sắc lộ vẻ bi ai. “Hai mươi mấy năm qua, chúng ta đều không biết sự thật. Chú hãy tự hỏi lòng mình, tôi đối xử với chú thế nào?” Vương Tư Nguy đấm xuống mặt bàn, nhất thời im lặng. “Lúc chú mới đến Vương gia, mẹ cả của chú nhân lúc bố… nhân lúc bố chú không ở nhà, không cho chú ăn cơm, là ai nửa đêm mang cơm cho chú? Chú bị gọi là con hoang ở ngoài đường, ai đánh nhau trả thù cho chú? Chú gây chuyện, là ai thu dọn bãi chiến trường giúp chú?” Vương Tư Nguy quay mặt đi chỗ khác, không nhìn anh. Vương Cư An nói tiếp: “Chú quên hết những chuyện này cũng chẳng sao, nhưng tôi luôn coi chú là anh em”. Vương Tư Nguy lập tức nhếch miệng. “Tôi không thèm”. “Chú hãy nghĩ mà xem, Vương Á Nam tuy biết rõ thân thế của chúng ta, nhưng bao năm qua bà ta đố xử với chú thế nào? Chú gọi bà ta một tiếng “cô”, bà ta chẳng thèm đáp”. Vương Cư An nói xong, âm thầm quan sát vẻ mặt của Vương Tư Nguy. Vương Tư Nguy không thể né tránh, cũng không dám đối mắt. Anh ta cất giọng ủ rũ. “Anh muốn nói gì?” “Tôi và chú giống nhau, đều chỉ là quân cờ trong tay bà ta”. “Không thể nào!” Vương Tư Nguy cất cao giọng. “Bây giờ ngoài dựa vào tôi, bà ta còn có thể dựa vào ai? Tên ngốc ở nhà bà ta?” “Chú hãy suy nghĩ kĩ, ngoài chú ra, bà ta còn gần gũi ai ? Bà ta từng đề bạt ai, trong đó có ai không thể thay thế?” Vương Tư Nguy ngẩn người, ngẫm nghĩ một lúc. “Anh muốn nói đến người phụ nữ họ Tô đó?” Vương Cư An không trả lời, ra chiều suy tư một lúc mới lên tiếng: “Đối với Vương Á Nam, cô ta không phải không thể thay thế, nhưng đối với một người nào đó, cô ta rất quan trọng”. Vương Tư Nguy mờ mịt. “Vương Á Nam đang lót đường cho con trai bà ta”. Vương Cư An thở dài. “Đối với phụ nữ, chỉ có con trai mới là của mình, tất cả những thứ khác đều là phù du. Bà ta luôn cảm thấy có lỗi với Thiên Bảo, có tâm lý muốn bù đắp cho cậu ta”. “Ý anh là gì?” Vương Tư Nguy không tin nổi. “Tên ngốc đó cũng có mùa xuân ư?” Vương Cư An im lặng. Vương Tư Nguy càng nghĩ càng bực tức. Anh ta gõ cây bút ký tên xuống mặt bàn. “Thảo nào lúc đó bà ta nói hay thế, nhưng sau chẳng chịu giao cổ phần cho tôi. Khi thì bà ta nói thủ tục có vấn đề, lúc lại nói các cổ đông có ý kiến”. Anh ta quăng mạnh cây bút, “Mẹ kiếp, tất cả chỉ là diễn trò!” Người ngồi gần âm thầm quan sát anh ta. Vương Tư Nguy nghiến răng. “Người họ Tô kia là cái thá gì? Tôi sẽ khiến cô ta nuốt không trôi vụ này”. Vương Cư An đột nhiên lên tiếng: “Chú đừng động đến cô ấy!” Vương Tư Nguy ngẩng đầu. “Tại sao?” Vương Cư An biến sắc mặt, nói rành rọt từng từ: “Tôi bảo đừng động đến cô ấy!” Vương Tư Nguy không hiểu, nhếch mép cười. “Động thì sao? Tên ngốc đó có thể tìm tôi tính sổ?” Vương Cư An đanh mặt, một lúc sau mới lên tiếng: “Hay là như vậy đi! Bất kể cô ấy chết, tàn phế, bệnh tật, đau lòng sa sút tinh thần, chỉ cần cô ấy có chút khó chịu, tôi sẽ tìm chú tính sổ!” Vương Tư Nguy há hốc miệng. Anh ta đứng bật dậy, trừng mắt với Vương Cư An, vẻ không thể tin nổi. Vài giây sau, anh ta cười rũ rượi. “Điên rồi, anh điên thật rồi! Mẹ kiếp, các người điên hết cả rồi…” Vương Cư An chẳng thèm bận tâm. “Thay vì động đến cô ấy, chi bằng chú hãy động não một chút. Cách trực tiếp nhất mới là hữu hiệu nhất. Vương Á Nam công khai nói những lời dễ nghe trước mặt mọi người, chú càng có lý do gây ầm ĩ với bà ta. Di chúc cũng đọc rồi, bà ta có thể lấp liếm hay sao? Chú càng làm tới, bà ta sẽ càng hết cách”. Sắc mặt Vương Tư Nguy trở nên u ám, hiểm độc. “Nể tình anh em trước đây, tôi có lòng tốt nhắc nhở, chú muốn tiếp tục bị người ta lợi dụng hay giữ miếng ăn cho bản thân, tùy chú!” Vương Cư An nói xong liền đứng dậy. Lúc đi ra ngoài, giẫm phải tấm thẻ ngân hàng, anh cúi xuống nhặt, kẹp vào giữ hai ngón tay, vẫy vẫy. “Chẳng ai chê tiền!” Vương Tư Nguy vốn đang nửa tin nửa ngờ. Thấy Vương Cư An không từ chối, anh ta nghĩ: Bình thường ra vẻ ta đây, bây giờ cũng chỉ th