Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
đầy bụi bặm, tóc mai điểm bạc. Ban đêm ngủ chập chờn, Vương Cư An tỉnh dậy rất sớm trong lòng trống rỗng. Không có việc gì để làm, anh ngồi bất động mấy tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng đi đánh răng, rửa mặt rồi gọi taxi đi lên chùa Tây Sơn. Trong chùa khá đông khách hành hương, lư hương trước tượng Phật bốc khói nghi ngút. Tất cả vẫn như ngày nào, chỉ là căn phòng của vị hòa thượng già không còn dễ tiếp cận như lần trước. Vương Cư An vừa đi về bên đó liền bị một nhà sư ngăn lại. Anh nói: “Tôi có người bạn họ Tô, là họ hàng của thầy trụ trì. Cô ấy nhờ tôi đến thăm thầy trụ trì”. Nhà sư trẻ đi vào hỏi ý kiến, không bao lâu sau đã ra ngoài, trả lời: “Sư phụ nói không quen người nào họ Tô”. Vương Cư An nói thẳng: “Tôi có một đoạn Phật kệ nhưng nghĩ mãi cũng không hiểu nên mới từ xa đến đây xin thỉnh giáo thầy trụ trì”. Trước khí thế của anh, nhà sư trẻ nói: “Vừa khéo hôm nay sư phụ rảnh rỗi, có thể gặp mặt. Hay là thí chủ theo tôi ra đằng trước công đức ít tiền đã!” Vương Cư An đi quyên tiền. Lúc quay lại, anh nhìn thấy cánh cửa căn phòng đó hé mở. Trong phòng vàng son lộng lẫy, rõ ràng đã được sửa chữa, trang trí lại. Bên trong có một hòa thượng tuổi trung niên, tai to mặt béo vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa đi đi lại lại. Vương Cư An nghi hoặc. Nhà sư trẻ vui vẻ đi vào phòng, một lúc sau lại đi ra, nói: “Trụ trì mời thí chủ vào trong nói chuyện”. “Không phải ông ấy”. Vương Cư An đáp. Nhà sư trẻ không hiểu. “Sao lại không phải? Vị ở trong phòng chính là trụ trì chùa của chúng ta”. Anh ta vừa dứt lời, một khách hành hương ở bên cạnh nói xen ngang: “Anh muốn tìm thầy trụ trì trước kia?” Người đó xua tay. “Anh đến muộn một bước rồi, tháng trước thầy đã viên tịch”. 2. Vương Cư An ngẩn người. “Viên tịch? Chết rồi?” Lại có một vị khách nữ trung niên lên tiếng: “Nghe nói túi mật của thầy có vấn đề, nằm viện hai tháng nhưng không qua khỏi. E rằng thiên cơ tiết lộ quá nhiều nên ông trời đã từng phạt thầy ấy”. Vương Cư An không tin. “Ông ấy lớn tuổi, các bộ phận trong cơ thể bị lão hóa. Hơn nữa sống ở chùa, chắc cũng ăn uống kham khổ”. Một khách hành hương lớn tuổi bắt đầu. “Thật ra mấy thứ như túi mật, ăn bổ quá hay đạm bạc quá cũng không tốt, vẫn là dinh dưỡng cân bằng thì hơn”. Vương Cư An cười cười. “Lần trước ông ấy bảo tôi xuất gia, tôi khuyên ông ấy nên hoàn tục. Ông ấy coi trăm ngàn quẻ, cũng không thể coi một quẻ cho mình sao?” “Cậu nói đúng”. Vị khách lớn tuổi gật đầu, “Ngày trước tôi cũng hay đến đây. Trước khi thầy trụ trì lâm chung, tôi có đến thăm thầy, cũng hỏi thầy chuyện đó. Thầy nói, thầy thường xuyên xem bói cho người khác,bất kể tốt hay xấu, cuối cùng đều thêm một câu: “Trồng nhân thiện sẽ gặt quả thiện”. Cả đời này, thầy nói không đến vạn lần thì cũng vài ngàn lần, lẽ nào còn phải nói lại một lần với bản thân hay sao?” Vương Cư An cười lớn, mấy khách hành hương cũng cười. “Vì vậy mới nói bác sĩ không thể tự chữa bệnh cho mình. Tử vi xem số cho người, số thầy thì để cho ruồi nó bâu”. Nhà sư trẻ không hiểu, hỏi Vương Cư An. “Thí chủ muốn xem bói? Sư phụ trụ trì mới cũng biết xem”. Vương Cư An cười đến chảy nước mắt. “Xem gì mà xem! Nửa đời trước số mệnh sợ tôi, nửa đời sau tôi chán nó”. Anh quay người bỏ đi. Vừa rồi dường như cười đến hết sinh khí, trong lòng anh lại tê liệt. Về đến khách sạn, anh bảo người mang đến một thùng rượu. Nhét mấy tờ tiền có mệnh giá lớn vào tay nhân viên phục vụ, không đợi đối phương cảm ơn, anh liền đóng sập cửa. Vương Cư An cầm chai rượu, tựa vào đầu giường kiểm tra điện thoại. Một tuần không mở máy, điện thoại đầy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Anh bỏ qua cuộc gọi và tin nhắn của người phụ nữ đó, không mở ra đọc, thậm chí xóa luôn. Một lúc sau, anh lại nhận được hai tin nhắn từ văn phòng tổng giám đốc, hỏi anh có cần xử lý đồ trong văn phòng chủ tịch không. Vương Cư An cảm thấy buồn cười. Anh tu một ngụm rượu, rượu lạnh giá, cay nồng. Anh nhất thời bị sặc, ho khù khụ. Chợt nhớ laptop ở văn phòng còn ảnh của con trai, anh nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc rồi gọi điện đặt vé máy bay. Hai ngày sau, Vương Cư An trở về An Thịnh. Văn phòng chủ tịch tuy không một bóng người nhưng cách bài trí đã thay đổi. Biết anh đến, một nhân viên IT chờ sẵn để xóa toàn bộ dữ liệu cơ mật liên quan đến các dự án ở trong máy tính của anh. Cô thư ký gõ cửa phòng, vẫn gọi anh là “Chủ tịch Vương” nhưng sắc mặt ngượng ngùng. Cô ta nói, Vương tiên sinh đang đợi anh ở văn phòng tổng giám đốc, mời anh qua bên đó nói chuyện. Vương Cư An ngẫm nghĩ, không từ chối. Vừa vào cửa, anh liền nhìn thấy người em trai của anh đang ngồi sau bàn làm việc, cười híp mắt. Vương Cư An ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Vương Tư Nguy cười. “Anh gầy đi nhiều”. Vương Cư An hỏi thẳng. “Chú biết sự thật bao lâu rồi?” Vương Tư Nguy ngẫm nghĩ một lúc. “Cũng không lâu lắm, mới hai, ba tuần thôi”. Anh ta thở dài. “Bà già che giấu giỏi thật. Tôi cũng bị sốc nặng”. “Chú vẫn còn cảm giác đó?” Vương Cư An cười. “Giữ chắc cái ghế ở dưới mông chú mới là việc quan trọng”. Vương Tư Nguy biến sắc mặt. “Ý anh là gì?” Vương Cư An tựa vào ghế một cách thoải mái