XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

ìn cô. “Haizz, thế cũng tốt, cuối cùng ông cụ cũng được giải thoát. Lát nữa tôi sẽ đi?” Chung Thanh hỏi dồn. “Anh đi đâu? Về nhà ư?” Lộ Chinh vỗ vỗ vào chiếc ba lô ở bên cạnh. “Không về nữa. Tôi sẽ rời khỏi nơi này. Thành phố này khiến tôi thấy buồn nôn”. Chung Thanh sốt ruột, nói. “Anh định đi đâu?” “Tôi cũng chưa biết mình sẽ đi đâu. Tôi không muốn ở lại chốn này dù chỉ một giây, một phút. Tốt nhất là đến một nơi không ai quen biết”. Chung Thanh ủ rũ. “Sao bây giờ anh mới nói cho tôi biết?” Lộ Chinh cười. “Việc gì tôi cũng phải báo cáo với cô sao? cô là mẹ tôi à?” Chung Thanh ngoảnh mặt đi chỗ khác, bất động hồi lâu. Lộ Chinh ghé mặt lại gần. “Cô khóc đấy à?” Nói xong, anh ta giơ tay lau nước mắt trên mặt Chung Thanh. “Cô sao vậy? Tự nhiên khiến tôi có áp lực”. Chung Thanh tựa đầu vào vai anh ta, khịt mũi. “Anh đừng giả bộ nữa!” “Tôi giả bộ gì chứ?” Chung Thanh im lặng. Lộ Chinh tiếp tục: “Đừng nói rằng cô thích tôi đấy nhé! Nếu cô thật sự thích tôi thì dù người đó có núi vàng núi bạc, cô cũng sẽ thấy chẳng liên quan đến mình”. “Đây là hai chuyện khác nhau”. Chung Thanh phản bác. Lộ Chinh nói: “Cô có biết tại sao bây giờ cô có cảm giác này không? Đó là vì từ trước đến nay, tôi luôn thuận theo ý của cô. Tôi cũng không lấy đạo đức ra để đánh giá con người cô, trói buộc cô. Do đó, cô cảm thấy ở bên tôi không hề có áp lực, muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm. Như vậy tất nhiên sẽ rất dễ chịu và thoải mái, nhưng đó không phải là thích”. Chung Thanh trừng mắt. “Hình như anh còn hiểu rõ cảm nhận của tôi hơn chính tôi”. Lộ Chinh thở dài. Anh ta đứng dậy, ôm vai cô. “Bởi vì cô ngốc nghếch mà!” Anh ta cúi đầu, rất muốn hôn lên đôi môi của Chung Thanh nhưng cuối cùng chỉ chạm môi vào trán cô. “Cô bé ngốc nghếch, chắc chắn em chưa thật sự nếm trải mùi vị của tình yêu”. Chung Thanh ngẩn người, nước mắt chảy dài trên gò má. Cô cất giọng nghẹn ngào. “Lộ Chinh, Lộ Chinh….” Lộ Chinh buông tay, đeo ba lô lên vai, đi thẳng, không hề quay lại. Chung Thanh vẫn khóc. Tính hiếu thắng đã ngăn không cho cô đuổi theo anh ta. Hình bóng Lộ Chinh xa dần, cuối cùng biến mất ở ngã rẽ. Chung Thanh đứng đó một lúc lâu, cuối cùng, cô lau nước mắt, rút điện thoại, nói với người ở đầu máy bên kia: “Bao giờ anh mới đưa tiền cho tôi?” Thượng Thuần tỏ ra bất lực. “Bảo bối, tôi đã nói rồi, khoản tiền này không phải nhỏ. Gần đây nhà tôi quản rất chặt…” “Anh đúng là vô dụng!” Chung Thanh chế giễu. “Kết hôn xong, đến hai triệu cũng không có. Anh lấy vợ hay là ngồi tù đấy?” “Chẳng phải em đòi thêm hai trăm ngàn hay sao?” “Có hai trăm ngàn mà anh cũng kéo dài thời gian. Trong ba ngày anh phải chuẩn bị cho tôi hai triệu hai trăm ngàn, một đồng cũng không được thiếu”. Thượng Thuần dỗ dành. “Tất nhiên tôi sẽ cho em. Dù không phải vì thứ đó, tôi cũng sẽ mua nhà cho em. Bây giờ một căn hộ không chỉ hai triệu”. “Tôi không cần nhà. Tôi thương anh nên mới đưa cho anh thứ đó. Anh còn lằng nhằng nữa, tôi sẽ công khai nội dung trong USB lên mạng”. Thượng Thuần mất hết kiên nhẫn, nghiến răng: “Muốn chơi thì tôi sẽ chơi với em, xem ai chết nhanh hơn”. Chung Thanh bật khóc nức nở. “Bây giờ, ngay cả anh cũng ức hiếp tôi. Tôi chưa học hết cấp ba đã đi theo anh, chịu đủ những lời bàn tán và con mắt của người đời. Đến giờ, một chút thành ý cũng chẳng có, vậy mà anh còn luôn miệng nói yêu tôi. Còn lâu tôi mới tin anh. Đồ lừa đảo! Thượng Thuần, anh là đồ lừa đảo…” Thượng Thuần thở dài, cất giọng mềm mỏng: “Em xem đi, em lại làm ầm lên rồi, tôi chẳng nói gì được nữa. Hễ lên tiếng là em lại khóc lóc. Bảo bối, tình cảm có thể dùng đồng tiền để cân đo đong đếm hay sao? Hơn nữa, đừng nói tôi không có thành ý với em, tôi chẳng thấy thành ý của em đâu cả”. Chung Thanh cười thầm nhưng vẫn giả bộ sụt sịt: “Anh không tin tôi thì chúng ta chia tay đi!” Thượng Thuần nói ngay. “Em đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đó.” Chung Thanh nói tiếp: “Anh suốt ngày theo dõi người ta. Người ta nói chuyện với bạn học nam vài câu, anh cũng tỏ ra tức giận. Anh nói anh không có cảm giác an toàn, nhưng trước đây anh lắm đàn bà như vậy, ai biết anh có giở trò hay không? Trong tay tôi không có tiền, tôi mới không có cảm giác an toàn. Mọi người đều nói, đàn ông càng tiêu nhiều tiền cho mình thì sẽ không đi kiếm người đàn bà khác. Đây gọi là chi phí chìm(*)…” (*) Trong kinh tế học, “chi phí chìm” là khoản chi phí đã mất đi, không lấy lại được. Nghe tiếng khóc của cô, Thượng Thuần thấy đau đầu. “Cho em, cho em biết. Tiền cũng được, tình cảm cũng được, kiếp trước tôi nợ em, kiếp này trả hết cho em”. “Anh nói thì nhớ phải giữ lời, bằng không tôi chẳng cần gì cả, chỉ cần mạng sống của anh”. Thượng Thuần coi đây là câu nói đùa của trẻ con, hắn nhếch miệng: “Muốn mạng sống của tôi? Chuyện này dễ thôi, buổi tối em mặc bộ váy ngắn của học sinh, đến ép chết tôi đi…” Chung Thanh cười. “Không đưa tiền, tôi sẽ không gặp anh. Đưa tiền, cả đồ và người đều là của anh, suốt đời suốt kiếp”. Thấy giọng điệu của cô có vẻ dịu đi, Thượng Thuần hỏi. “Bảo bối, nếu em thật sự yêu tôi, đừng suốt ngày gọi tôi là chú. Em hãy nó