Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

i cho tôi biết, em lấy thứ đó từ đâu ra?” Chung Thanh làm nũng. “Anh càng muốn biết, tôi càng không nói”. Thượng Thuần hỏi khéo: “Vậy em hãy cho chú biết, thứ đó có ở trong tay người khác nữa không?” Chung Thanh tức giận. “Tôi một lòng muốn tốt cho anh, phải mạo hiểm mới có thể lấy thứ đó, vậy mà anh còn nghi ngờ tôi!” Cô lại nấc nghẹn. “Thượng Thuần, anh coi tôi là hạng người gì hả? Muốn một chút tiền tiêu vặt cũng phải vòng vòng vèo vèo, tôi đúng là chẳng dễ dàng chút nào…” Thượng Thuần đang sốt ruột, nghe tiếng khóc của Chung Thanh, hắn đột nhiên cảm thấy mơ hồ. Hơi thở của cô gái truyền qua điện thoại, tựa như cô vừa chịu sự giày vò ở dưới thân hắn. Hắn nghĩ bụng, khoảng cách tuổi tác quá lớn cũng không phải điều tốt lành, về quan niệm cũng có sự khác biệt. Một việc quan trọng như vậy mà cô chỉ coi là trò đùa. Nhưng nói đi nói lại, chẳng phải bản thân hắn yêu thích sự kích thích do thể xác trẻ trung và tư tưởng không kiêng dè của cô mang lại hay sao? Thượng Thuần nhất thời mềm lòng, vội vàng dỗ dàng cô. Nhưng hắn đâu ngờ, đã có người cầm thứ đó đến văn phòng tỉnh ủy. Sau khi cân nhắc kĩ càng, Vương Cư An quyết định đi tìm Bí thư Khổng Lập Đức. Sắp đến kỳ bầu cử, đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Khổng Lập Đức có quan hệ thân thiết với bố vợ Thượng Thuần. Đối thủ còn trẻ, trong khi Khổng Lập Đức đã có tuổi, xuất thân lại bình thường, đạt được vị trí như ngày hôm nay đã có thể coi là xuất sắc. Ông ta không hy vọng leo cao hơn nữa, chỉ mong có thể giữ được vị trí này. Hơn nữa, qua nhiều năm, ông ta và Vương Cư An đều là những người nói thật làm thật, nói chuyện tương đối hợp cạ. Nhưng Vương Cư An không ngờ, sau khi nộp tài liệu tố cáo, Khổng Lập Đức bắt đầu né tránh không gặp anh. Mấy lần liền, anh đều bị thư lý chặn lại, lúc thì nói Bí thư đi thị sát, lúc thì bảo Bí thư đi họp… đủ các lý do. Vương Cư An quyết định chặn đối phương ở cửa nhà. Nhìn thấy anh, Khổng Lập Đức liền chau mày. Ông ta không nói nhiều, chỉ thở dài. “Tôi đã xem qua tài liệu, sự việc quá phức tạp, cần có thời gian để xử lý”. Rõ ràng là mượn cớ thoái thác, Vương Cư An không cam lòng. Thấy ông ta đi vào nhà, anh lập tức đi theo. Biết không thể cắt đứt đuôi, Khổng Lập Đức đi vào thư phòng, đóng cửa. Ông ta gõ ngón tay xuống mặt bàn. “Chàng trai trẻ, việc chống tham nhũng không thể hành động theo cảm tính, vì nó liên quan đến quá nhiều người. Nếu thật sự điều tra, chỉ e hai bên cùng bị thiệt hại, hậu quả rất khó lường”. Vương Cư An lên tiến: “Tôi đã tính đến kết quả xấu nhất”. Trước thái độ kiên quyết của anh, Khổng Lập Đức thở dài. “Tôi nói thật với cậu, nhân lúc tôi đi châu Âu khảo sát vào tháng trước, có người bày trò tố cáo tôi lên cấp trên. Bên trên bảo tôi về hưu vào tháng Chín tới. Thực tế, văn bản bổ nhiệm nội bộ đã được phê chuẩn, bây giờ tôi chỉ là hữu danh vô thực, thân mình còn chưa lo xong”. Sắc mặt Vương Cư An tái nhợt. Khổng Lập Đức nói tiếp: “Việc này giống như chuyện khi nhìn thấy người rơi xuống nước,, chúng ta có nhảy xuống cứu hay không? Làm việc nghĩa đương nhiên là điều tốt, nhưng phải xem thực lực của bản thân trước. Đầu tiên, anh phải biết bơi, tiếp theo cần tính đến sức lực của mình, có nắm chắc phương pháp cứu người hay không, đừng để xảy ra chuyện người vẫn chưa cứu được, mình đã chết trước. An Thịnh bây giờ là một đống bùng nhùng”. Ông ta vỗ vai Vương Cư An, “Tôi khuyên cậu nên tự cứu mình đi đã!” Vương Cư An đi ra cửa. Buổi trưa mùa hè, nắng gắt đến mức hoa mắt, chóng mặt. Anh ngồi xuống bậc thềm, rút bao thuốc và chiếc bật lửa theo thói quen, nhưng anh không thể nhẫn nại châm điếu thuốc, chỉ bóp mạng bao thuốc. Trong lòng anh vô cùng bức bối nhưng không có chỗ nào để trút bỏ. Vừa vào xe ô tô, Vương Tư Nguy gọi điện, Vương Cư An không muốn nói chuyện, chỉ lạnh lùng “a lô” một tiếng. Vương Tư Nguy bực bội gào thét trong điện thoại. “Anh nói đúng, bà già quả nhiên có ý đồ khác. Gần đây bà ta mổ viêm ruột thừa, ả họ Tô thừa dịp tỏ vẻ thân mật, chăm sóc lấy lòng bà ta. Có hôm tôi đi thăm bà già, ả họ Tô không ở đó, bà ta nói vết thương còn đau, làm mặt lạnh với tôi, nhất định bảo người gọi ả họ Tô đến, bà ta mới tỏ ra dễ chịu. Hai người này một có ý, một có lòng, tôi đoán không bao lâu nữa, tên ngốc đó sẽ có chuyện vui”. Vương Cư An không đủ kiên nhẫn nghe anh ta lải nhải. “Chú nói xong chưa? Không có chuyện gì nữa thì tôi cúp máy đây”. “Anh không sốt ruột hay sao?” Vương Tư Nguy vội hỏi. Vương Cư An im lặng, giơ tay vuốt sợi tóc lòa xòa trước trán rồi cười nhạt. “Tôi sốt ruột gì chứ? Bây giờ tôi đã trắng tay, người sốt ruột là chú mới đúng”. Vương Tư Nguy nói tiếp: “Ý tôi là người phụ nữ đó. Tránh hại tìm lợi là bản năng của con người. Người thấp cổ bé họng từng bước leo cao, một khi có cơ hội lên trời sẽ phấn đấu đến cùng. Trong khi bây giờ anh chẳng còn gì cả”. Dường như bị chọc đúng nỗi đau, Vương Cư An mím môi, bấm nút tắt cuộc gọi. >>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<< Thời gian này, Tô Mạt luôn thấp thỏm không yên, cũng bận tối mắt tối mũi. Cô vừa phải trốn tránh phóng viên vừa giải q uyết những công việc mà Vương Á N