Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

ế mà thôi! Anh ta bắt đầu để ý đến hành vi, cử chỉ của Vương Á Nam, càng nghĩ càng cảm thấy bất thường. Trong lòng anh ta không thoải mái, lại có ý dò xét giới hạn chịu đựng của đối phương nên cố tình gây khó dễ trong công việc. Sau hai, ba lần như vậy, Vương Á Nam cảm thấy còn mệt mỏi hơn thời gian trước, khi không có người tương trợ. Bà ta vốn tưởng cháu trai là loại người “gió chiều nào theo chiều đó” xử sự kém, dễ bề thao túng và điều khiển, ai ngờ mấy ngày nay không biết cháu bà ăn nhầm thứ gì, bỗng giở trò không nói lý lẽ, lên cơn bướng bỉnh, công tư bất phân khiến bà ta chẳng con dám trông mong anh ta gần gũi với Thiên Bảo. Vương Á Nam nhẫn nhịn nhiều lần, cuối cùng không chịu nổi, hai cô cháu cãi nhau một trận trong văn phòng. Sự việc vốn không nghiêm trọng, chẳng qua chỉ là thấy năng lực của cháu trai không ra sao, Vương Á Nam có ý chỉ bảo. Bà ta nhất thời sốt ruột nên khó tránh khỏi trách mắng vài câu, ai ngờ cháu trai trở mặt ngay lập tức, nói bà thấy anh ta chướng tai gai mắt, khi cần thì tỏ ra thân thiết, không cần liền ném sang một bên. Vương Á Nam tức đến mức lại đau ở vùng gan. Lần nay không giống những lần trước, đau một lúc lâu cũng không đỡ, bà ta chợt hoảng loạn, tính ra cũng phải hơn một năm rồi chưa đi kiểm tra sức khỏe. Bà ta vội gọi điện thoại tới bệnh viện hẹn ngày tới khám. Phía bệnh viện sắp xếp phòng bệnh, yêu cầu Vương Á Nam kiểm tra tỉ mỉ toàn diện, đại khái mất ba, bốn ngày. Vương Á Nam đành gác bỏ công việc, nhưng nhớ đến con trai ở nhà, bà ta định nhờ một người thân cận trông nom. Nghĩ đến bộ dạng phớt đời của thằng cháu, bà ta lập tức từ bỏ ý định, cuối cùng đành nhờ Tô Mạt. Tô Mạt vừa chuyển sang công ty mới, cần thời gian làm quen với tình hình. Cô vừa ký xong hợp đồng bổ nhiệm thành viên hội đồng quản trị độc lập của An Thịnh, lập tức có phóng viên gọi điện thoại xin phỏng vấn hoặc ở ngoài công ty chờ chụp ảnh. Cô gần như trở thành nhân vật được chú ý trong thời gian ngắn. Bất luận thế nào, Tô Mạt cũng không thể liên lạc với Vương Cư An. Khi cô gọi bằng số khác, vừa nghe thấy giọng cô, anh liền cúp máy. Hỏi lão Trương, lão Trương cũng mơ hồ. Bên này, cô lại nhận được sự nhờ vả Vương Á Nam. Tô Mạt đột nhiên cảm thấy nợ nần đè nặng đôi vai, món nợ ân tình khó trả. Không ngờ sau khi công việc suôn sẻ mọi bề, cô lại rơi vào tình thế khó xử. Hết giờ làm, Tô Mạt lái xe đến biệt thự của Tống gia. Nhìn thấy cô, Tống Thiên Bảo vô cùng mừng rỡ. Vương Á Nam có về nhà hay không, anh ta cũng chẳng bận tâm. Buổi tối, Tô Mạt không dám ở một mình với anh ta. Cô dỗ Tống Thiên Bảo vẽ tranh, chơi cờ ở tầng dưới. Phòng của người giúp việc ở ngay bên cạnh, hai người giúp việc thỉnh thoảng pha trà, rót nước. Buổi tối trôi qua yên lành, đợi Tống Thiên Bảo mệt nhoài, về phòng đi ngủ, cô mới thoát thân. Tình trạng này kéo dài liên tục trong ba ngày. Vương Á Nam không về nhà, nghe nói cũng không tới công ty. Tô Mạt đứng ngồi không yên, cô tranh thủ nghỉ làm sớm, tới bệnh viện xem xét tình hình. Bên cạnh Vương Á Nam chỉ có hai thư ký, một nam một nữ. Cô thư ký ngoài hai mươi tuổi, làm việc nhanh nhẹn nhưng dù sao cũng chỉ là cô gái trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm sống. Thư ký nam tuổi trung niên, nhà có mẹ già con nhỏ nên khó tránh khỏi suy nghĩ không chu đáo, vậy là Tô Mạt về nhà nấu canh mang đến bệnh viện. Vương Á Nam nằm ở phòng bệnh dành cho cán bộ cấp cao. Vừa vào cửa, Tô Mạt phát hiện tóc bà ta bạc đi nhiều, người cũng yếu ớt, sắc mặt ủ rũ, hoàn toàn khác mọi ngày. Tô Mạt cảm thấy sự việc không bình thường. Hai thư ký ở bên cạnh cũng có bộ dạng nghiêm nghị, Tô Mạt không tiện hỏi nhiều, chỉ nói sơ qua tình hình của Tống Thiên Bảo. Vương Á Nam im lặng gật đầu. Một lúc sau, bà ta mới cất giọng thê lương. “Tôi đã sống đến từng này tuổi, chết thì chết, điều duy nhất không thể buông xuôi chính là thằng bé ở nhà”. Tô Mạt giật mình kinh ngạc, dè dặt hỏi: “Đã có kết quả kiểm tra chưa ạ?” Vương Á Nam không trả lời. Cô thư ký đáp thay: “Chưa. Nhưng đầu tiên là kiểm tra chức năng gan, sau đó họ yêu cầu soi dạ dày, hôm qua lại kiểm tra tuyến lụy”. Tô Mạt an ủi: “Chưa có kết quả, chứng tỏ bác sĩ không phát hiện ra vấn đề nghiêm trọng”. Vương Á Nam lắc đầu. “Cơ thể của tôi, tôi biết rõ nhất. Chắc chắn có vấn đề gì đó. Gần đây tôi không được khỏe nhưng chẳng để ý”. Tô Mạt vừa đổ canh ra bát vừa an ủi: “Chủ tịch cứ yên tâm. Có lẽ gần đây quá mệt mỏi vì công việc, chủ tịch nghỉ ngơi vài ngày sẽ đỡ ngay ấy mà!” Lúc này đúng giờ ăn cơm. Vương Á Nam không muốn ăn, đồ ăn do hộ lý mang đến cũng bị bỏ sang một bên. Bà ta không ăn không uống, hai người thư ký khuyên nhủ thế nào cũng vô ích. Tô Mạt hiểu rõ tính tình của bà ta, liền nói một câu: “Chủ tịch luôn miệng nói không nỡ rời xa Thiên Bảo, nhưng thực ra Chủ tịch sợ chết thì có!” Từ trước đến nay, Vương Á Nam chưa thấy người nào dám nói câu đó với mình, lúc này ngẩn người rồi quay sang Tô Mạt. Vẻ mặt bà ta hơi ngượng ngập nhưng ánh mắt tối sầm. Hai người thư ký đứng bên cạnh không dám lên tiếng. Tô Mạt nói tiếp: “Nếu đúng là muốn tốt cho Thiên Bảo, sẽ không có c