Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

ỉ là biện hộ. Im lặng một lúc, anh gật đầu với cô rồi quay người bỏ đi mất. Bên ngoài trời tối đen, người đông như mắc cửi, xe cô đi lại tấp nập. Vương Cư An buồn bực trong lòng, liền lái xe tới một nơi yên tĩnh. Anh xuống xe, đứng bên lề đường hút thuốc, nhưng chưa hút hết điếu thuốc, anh đã ném đi. Bên cạnh đột nhiên có người nói lớn tiếng: “Không có mắt à? Sao anh ném linh tinh, đốt cháy tiền của tôi rồi?” Vương Cư An ngoảnh đầu, phát hiện mình ném mẩu thuốc lá vào một cái bát sứ ở bên cạnh. Trong bát quả nhiên có đốm lửa. Anh vừa tức vừa buồn cười, không để ý đến đối phương. Tên ăn mày không chịu buông tha, đứng dậy, xông đến trước mặt anh. “Anh đứng lại, mọi người cũng nhìn thấy rồi đấy, anh ta đốt tiền cứu mạng của tôi. Trong đó có mấy nghìn, anh mau bồi thường cho tôi đi!” Đối phương có thân hình cao lớn, gương mặt tròn xoe, Vương Cư An chế nhạo: “Một buổi tối có thể kiếm mấy nghìn? Anh biết làm ăn như vậy mà còn ra đường ăn xin? Sao không về nhà nằm mà đẻ tiền đi?” Tên ăn mày nhổ bãi nước bạt, túm vai anh. “Mẹ kiếp, mày có đền tiền không hả?” Vương Cư An nhìn bàn tay bẩn thỉu của đối phương bằng ánh mắt chán ghét. Anh lập tức kéo tay tên ăn mày, trên áo sơ mi xuất hiện vết đen sì. Anh vừa phủi vừa nói. “Tôi cảnh cáo anh…” Vương Cư An còn chưa dứt lời, đầu đã bị đập một phát. Đối phương không dùng sức, Vương Cư An không cảm thấy đau nhưng trong lòng bực bội. Lửa giận kìm nén đã lâu bùng phát trong giây lát. Anh liền tung một cú đấm vào mặt đối phương. Tên ăn mày dính đòn, định đánh trả, bên cạnh có ông già can ngăn: “Đừng đánh nữa, lát nữa cảnh sát đến thì làm thế nào!” Tên ăn mày do dự nên chậm một bước, bị Vương Cư An đánh thêm hai cú rất mạnh. Hắn liền gục xuống đất. Vương Cư An lau mép . thấy có vết máu, anh càng nổi cơn điên, đi đến, đạp vài cú vào người tên ăn mày. Ông già ở bên cạnh lại can ngăn. “Đừng đánh nữa, cứ tiếp tục như vậy thì sẽ có án mạng đấy!” Anh dùng chân đá nhẹ vào đầu tên ăn mày, thấy hắn lườm mình nhưng không còn sức lực đánh trả, anh mới tha cho đối phương. Tên ăn mày miễn cưỡng bò dậy, lủi mất. Vương Cư An hơi mệt nhưng cảm thấy rất thoải mái. Anh ngồi xuống cạnh ông già, nhìn ông dùng phấn viết xuống đất. Nội dung đại khái là hai ông cháu người ở tỉnh táo đó, đến Nam Chiêm chữa bệnh. Cháu nội mắc bệnh nặng, cần bao nhiêu tiền làm phẫu thuật và chi phí điều trị, hy vọng mọi người giúp đỡ… Vương Cư An giơ tay lau mồ hôi, hỏi ông già. “Một buổi tối ông kiếm được bao nhiêu tiền?” Ông già cầm cái bát sứ, lắc lắc trước mặt anh, trong bát chỉ có vài đồng. Vương Cư An đưa mắt nhìn ra đằng sau: “Cổng bệnh viện là nơi kiếm ăn tốt”. Lại nhìn đứa bé mấy tuổi trong lòng ông già, anh hỏi: “Ông bắt cóc đứa bé này ở đâu vậy? Bố mẹ nó chắc lo lắng lắm”. Đứa bé rụt rè ở trong lòng ông già, miệng ho khù khụ. Ông già vừa vỗ lưng nó vừa viết: “Bố mẹ nó đến Nam Chiêm làm thuê từ mấy năm trước, nói kiếm tiền nuôi con. Tiền còn chưa kiếm được, chúng nó đã ly hôn. Tôi dẫn cháu nội đến đây tìm người nhưng chẳng thấy đâu. Nam Chiêm… quá lớn…” Vương Cư An nhún vai. “Bây giờ ngoài đường đầy rẫy những việc tương tự. Câu chuyện của ông không còn mới mẻ”. Ông già không phục, đưa bệnh án của đứa bé cho anh xem. Vương Cư An không cầm, cũng chẳng thèm ngó qua. Anh nói: “Chữ viết của ông không tồi”. Ông già đáp: “Trước đây bố tôi mở trường tư thục”. Hai người trò chuyện vài câu, có cô y tá chạy ra ngoài đưa cơm cho đứa trẻ. Ông già vội vàng cảm ơn, bón cho cháu xong mới gặm nốt chỗ bánh màn thầu còn lại. Sau đó ông tiếp tục viết, chữ viết ngay hàng thẳng lối. Nhìn dòng chữ ông già vừa viết, Vương Cư An không kìm được, nói: “Câu này có nghĩa là gì vậy?” Ông già đọc: “Chúng nhân duyên sinh pháp, ngã thuyết tức thị không, dịch vi thị giả danh, dịch thị trung đạo nghĩa. Cậu không hiểu à?” “Không hiểu”. Ông già nói: “Tôi cũng không hiểu lắm nhưng…” Ông cười với cháu trai. “Bé con, lấy hộp bi của cháu ra cho chú chơi đi!” Thằng bé không nỡ nhưng vẫn lấy từ túi xách ra một chiếc hộp bánh quy han gỉ. Nó mở ra, bên trong chứa đầy những viên bi trong suốt, Vương Cư An không hiểu. Ông già nói: “Hai tay cậu có thể cầm hết số bi trong hộp này không?” Vương Cư An thử cầm, vừa vặn đầy cả hai tay. Ông già lại hỏi cháu trai: “Viên bi cháu thích nhất đâu rồ? Viên cháu được tặng ấy”. Thằng bé ngẫm nghĩ, lấy từ trong túi áo ra một viên bi cao su rất đẹp. Ông già trêu cháu: “Cho chú nhé?” Thằng bé ra sức lắc đầu. “Cho chú mượn chơi một lát”. Ông già nói tiếp. Thằng bé đưa cho Vương Cư An. Anh muốn cầm nhưng không còn tay để cầm. Đống bi rơi xuống hộp sắt, vỗ vào tay anh. “Thả xuống đi!” Ông già thở dài. “Rơi vào cảnh bị lừa, bị người cười cợt, bị ức hiếp, không có tiền khám bệnh, anh chỉ biết oán trách trời đất, không xốc lại tinh thần tiếp tục tiến về phía trước, không biết buông tay và đặt xuống, anh chỉ có thể từ bỏ cơ hội chuyển biến sau này”. Vương Cư An lặng thinh. Ông già vừa viết chữ xong, trong chiếc bát sứ xuất hiện thêm mấy đồng xu. Trước mặt Vương Cư An, ai đó cũng ném tờ tiền giấy. Anh cúi đầu nhìn, là tờ một đồng. C