Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.
h kinh doanh và lợi nhuận đầu tư của công ty trong thời gian nhậm chức. Từng nội dung và con số đã ăn sâu vào đầu óc nên anh không cần nhìn giấy tờ trong suốt quá trình báo cáo.
Nhắc đến đề án hội nghị, Vương Cư An điềm nhiên phát biểu: “Tiếp theo, tôi sẽ không tham gia vào việc công bố đề án và tiết mục hỏi đáp, vì kể từ giây phút này trở đi, tôi sẽ rời khỏi chức vụ chủ tịch và tổng giám đốc của tập đoàn”.
Hội trường xôn xao.
Có cổ đông nhỏ đến đây để chất vấn về bản đề án. Nghe anh nói vậy, người đó đứng dậy, nói lớn tiếng: “Chỉ trong vòng nửa năm, An Thịnh không dưới một lần đổi chủ khiến doanh nghiệp lâm vào tình trạng bất ổn. Các anh đúng là không nghĩ tới lợi ích của cổ đông”.
Một lãnh đạo cấp cao lập tức trả lời: “Bây giờ vẫn chưa đến phần hỏi đáp, đề nghị mọi người yên lặng!”
Một cổ đông nhỏ lẻ phát biểu. “Mỗi lần hỏi đáp, chỉ có nhân viên của An Thịnh mới đưa ra câu hỏi, lời nói của những cổ đông nhỏ như chúng tôi đều không có trọng lượng”.
Người lãnh đạo cấp cao đánh trống lảng: “Trong nửa năm nhậm chức, Vương Cư An tiên sinh không nâng cao tài sản của công ty, cũng không thu hút bất cứ nguồn vốn đầu tư nào cho công ty. Ngược lại, Vương Cư An tiên sinh qua mặt hội đồng quản trị, vi phạm quy định tiến hành đầu tư dự án khác. Nếu cứ tiếp tục như vậy, An Thịnh sẽ đứng trước nguy cơ phá sản”.
Lúc này, dưới hội trường mới trở nên yên tĩnh.
Vương Cư An không biện giải, anh cười. “Trước lúc rời khỏi đây, tôi vẫn hy vọng tài sản của An Thịnh mà các vị nắm giữ vẫn có thể tăng lên. Tuy nhiên, sự thực như thế nào, cổ phiểu sẽ cho câu trả lời thích đáng”.
Anh vừa định rời đi, bên dưới đột nhiên có người lên tiếng: “Về việc tranh chấp nội bộ tại An Thịnh, tôi đã nghe tin từ lâu, nhưng không biết chủ tịch từ chức có phải để che giấu một vụ scandal?”
Mọi người rì rầm bàn tán.
Tô Mạt quay sang người vừa phát ngôn. Người này trông rất quen, là một phóng viên mấy hôm trước bám theo cô đòi phỏn vấn nhưng bị cô từ chối. Trong lòng có dự cảm chẳng lành, cô khẽ gọi một nhân viên lại, hỏi: “Ngoài hai tờ báo đã được chỉ định, tại sao còn có phòng viên khác ở đây?”
Vương Á Nam cũng nghe thấy, lo chuyện nhà bị tiết lộ, bà ta hạ giọng dặn dò: “Bảo cậu ta ra ngoài đi!”
Nhân viên vội mời tay nhà báo ra ngoài nhưng anh ta nói tiếp: “Đúng, tôi là phóng viên nhưng cũng là một cổ đông. Tôi cũng quan tâm đến lợi ích của mình như các vị. Hôm nay các vị đuổi tôi đi, ngày mai trên báo chắc chắn sẽ đưa tin”.
Người nhân viên hết cách.
Tay nhà báo tiếp tục lên tiếng: “Sự việc liên quan đến lãnh đạo cấp cao, trong tay tôi có cả chứng cứ lẫn nhân chứng. Buổi tối ngày mười một tháng mười một của hai năm trước, một người phụ nữ tại một câu lạc bộ cao cấp trực thuộc An Thịnh đã gọi điện báo cảnh sát. Người phụ nữ nói mình bị xâm phạm. Nhận được tin, cảnh sát khu vực lập tức cử người đến đó, đồng thời ghi chép hồ sơ vụ này”.
Đầu óc Tô Mạt như nổ tung, trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Vương Cư An liếc nhìn cô, lập tức cắt ngang. “Đây là nơi bàn về phương hướng kinh doanh của công ty chứ không phải nơi tán gẫu những chuyện không liên quan. Mời bảo vệ vào đây!”
Hai bảo vệ xông vào nhưng không kéo nổi tay nhà báo đó, anh ta cất cao giọng: “Vụ này có liên quan đến Vương tiên sinh. Lúc đó anh không muốn người khác biết nên đã xử lý êm xuôi. Lãnh đạo cấp cao của An Thịnh có cuộc sống riêng đồi bại, hỗn loạn, làm sao có thể quản lý tốt doanh nghiệp…”
Vương Á Nam đột nhiên lên tiếng: “Cứ để cậu ta nói tiếp!”
Câu lạc bộ cao cấp trở thành chốn sa đọa, sự việc này đủ để bị dư luận chỉ trích. Lời nói tiếp theo của tay phóng viên càng khiến mọi người kinh ngạc. “Theo kết quả điều tra, người bị hại là một nhân viên nữ trẻ tuổi của công ty, hiện đang ngồi ở vị trí lãnh đạo cấp cao. Lúc đó, người phụ nữ này báo cảnh sát, Vương Cư An tiên sinh quay ra đổ vạ cho cô ta lừa đảo. Xin hỏi Vương tiên sinh, sự việc này có phải là thật không?”
Vương Cư An nhất thời im lặng, sắc mặt rất khó coi. Mọi người đều quay sang Tô Mạt, chỉ mình anh không nhìn cô.
Tay phóng viên hỏi Tô Mạt, “Cô Tô, trên báo có một bài viết về cô, chắc cô cũng đọc qua. Thanh viên hội đồng quản trị độc lập trẻ tuổi nhất, rốt cuộc dựa hơi ai…”
Vương Cư An nghiêm nghị cắt lớn. “Anh hỏi cô ấy làm gì? Chuyện này chẳng liên quan đến cô ấy…”
Tay phóng viên định nói tiếp nhưng Tô Mạt đột nhiên lên tiếng: “Sao lại không liên quan đến tôi?” Cô cảm thấy vô cùng nhục nhã, người run run, hai tay lạnh buốt tới tê dại. Cô chỉ hận không thể lập tức rời khỏi nơi này. Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi cất giọng miễn cưỡng. “Anh bám theo tôi mấy ngày nay chỉ vì mục đích moi móc chuyện riêng tư?”
Nhìn thấy vẻ hiền lành, nhã nhặn của cô, bên dưới có người tỏ ra bất bình. “Nếu chuyện này có thật thì đây là vụ án hình sự, cô nên báo cảnh sát”.
Tô Mạt cảm thấy cổ họng khô rát, tim đập loạn. Cô hỏi lại “Anh cho rằng người như Vương tiên sinh có thể phạm pháp trong chuyện nam nữ hay sao?”
Nghe thấy câu này, mọi người đ