Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.

c, bố mẹ em nói đừng cho chị biết, nếu không chị lại khó xử, bây giờ tìm việc làm chẳng dễ dàng..."
Nghe lời con gái, cơn ác mộng lại tái hiện trong đầu óc ông Chung. Ông xua tay lia lịa: "Đừng nói những lời vô dụng nữa. Tô Mạt, cháu mau về đi, giúp cậu chăm sóc Thanh Thanh. Chuyện nhà xưởng đợi chân cậu lành lại rồi tính sau."
Thấy tâm trạng của bố có vẻ kích động, Chung Minh đành bảo Tô Mạt đi trước, nếu có chuyện gì sẽ tìm cô thương lượng. Tô Mạt thấy thời gian không còn sớm, Chung Thanh đến giờ tan học, cô đành chào cậu mợ ra về.
Trên đường về nhà, Tô Mạt lại một lần nữa đi ngang qua nhà xưởng nhỏ. Nhìn thấy cây liễu ở trước cổng bị xe ủi đất xô gãy, cô chợt nhớ đến dáng vẻ tươi tốt mơn mởn của nó trước đây. Lúc bấy giờ, cô thường chuyển quần áo từ trong kho ra bãi đất trống bên cạnh cây liễu phơi nắng. Chớp mắt đã hơn nửa năm trôi qua, lần đầu tiên cô gặp Vương Tư Nguy cũng chính ở nơi này.
Vương Tư Nguy...Nghĩ đến người đàn ông này, mạch suy nghĩ của Tô Mạt càng trở nên rõ ràng. Cậu cô kinh doanh xưởng may nhỏ nên không thể có quan hệ với Vương gia. Như vậy, anh ta đến đây là vì vấn đề di dời nhà xưởng. Ông Chung không muốn đám công nhân phân tâm nên giấu kín như bưng vụ này.
Nghĩ đến đây, tâm trạng của Tô Mạt không thể bình tĩnh. Xuống xe taxi, cô còn quên trả tiền, để người tài xế phải nhắc nhở. Về đến nhà, cô cố gắng lấy lại tinh thần đi nấu cơm. Khi Chung Thanh trở về, cô vẫn chăm sóc em gái như thường lệ. Lúc ăn cơm, Chung Thanh kể chuyện ở trường, Tô Mạt sợ em gái nhận ra điều bất thường, miễn cưỡng ứng phó. Chung Thanh đột nhiên hỏi: "Chị, hôm qua là chủ nhật, sao bố mẹ em không đến thăm em."
"Chắc cậu mợ bận việc ở nhà xưởng." Tô Mạt đáp.
Chung Thanh nói: "Em định bảo bố mẹ mua cho em cái iphone, cái điện thoại em đang dùng quá cũ rồi...Em ăn xong sẽ gọi điện cho bố mẹ."
Tô Mạt vội ngăn lại: "Chị vừa gọi điện cho cậu mợ, cậu mợ đang bận tiếp khách. Mấy ngày này tương đối bận rộn, cậu mợ nói vài hôm nữa sẽ đến thăm em."
Chung Thanh dù sao vẫn còn là con nít, nên sắc mặt lộ rõ vẻ thất vọng. Nghĩ đến tình hình nhà cậu, Tô Mạt không đành lòng, cô nói: "Cuối tuần này chị dẫn em đi mua."
Lúc này, cô em họ mới vui mừng, bắt đầu kể chuyện trường học. Tô Mạt trả lời lấy lệ. mấy ngày tiếp theo cũng không bị phát hiện.
Đến thứ sáu, Tô Mạt vừa rời khỏi công ty liền vội vàng đi chợ về nhà nấu cơm. Trong nhà tối om, khi bật đèn sáng, cô mới nhìn thấy Chung Thanh ngồi bó gối cúi thấp đầu trên ghế sofa. Trong lòng Tô Mạt có dự cảm chẳng lành, nhưng cô vẫn hỏi: "Hôm nay em tan học sớm thế?"
Chung Thanh ngẩng mặt, viền mắt đỏ hoe. Cô nói nhỏ: "Có phải nhà xưởng bị người ta phá rồi? Xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao chị lại giấu em?" Trưa hôm nay Chung Thanh gọi điện về nhà, Chung Minh nghe máy. Nhắc đến chuyện mua iphone, Chung Minh nóng tính lập tức chế giễu em gái: "Sau này đến cuộc sống cũng trở thành vấn đề, mày còn đòi mua này mua nọ." Chung Minh nhất thời kích động kể hết chuyện xảy ra gần đây.
Tô Mạt tiến lại gần nhẹ nhàng xoa đầu em gái: "Bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất của em là học hành, cậu mợ không muốn em phân tâm nên mới không cho em biết. Em đừng lo, bố mẹ và chị gái em đều ổn cả. Chỉ cần người không sao là tốt rồi, "rừng vẫn còn xanh", sau này chúng ta còn cơ hội đòi lại công bằng."
("Rừng vẫn còn xanh" là vế đầu của câu thành ngữ "Để cho rừng còn xanh, sợ gì không củi đốt")
Chung Thanh lặng thinh, một lúc lâu sau cũng không lên tiếng. Cuối cùng, cô đột nhiên buột miệng: "Trước đây, bố em bảo em thi đại học Hongkong, tiền học phí một năm mười mấy vạn. Bây giờ tình hình nhà em như vậy, dù em đi Bắc Kinh học đại học, bố mẹ em liệu có thể lo nổi tiền học phí không? Nếu không có tiền, em nỗ lực học tập nhiều năm như vậy cũng thành công cốc."
Tô Mạt thở dài, tiếp tục an ủi em gái: "Chẳng phải vẫn còn hơn nửa năm em mới thi đại học? Em không cần bận tâm chuyện tiền nong, chỉ cần em học tốt, bố mẹ em chắc chắn sẽ nghĩ cách."
Chung Thanh "vâng" một tiếng, nói: "Bây giờ em không có khẩu vị, em về phòng đọc sách đây." Nói xong, cô đứng dậy đi về phòng.
Tô Mạt gọi em gái, hỏi: "Em có biết bố em bị thương ở chân không?"
Chung Thanh đáp: "Em nghe Chung Minh nói rồi. Chị ấy còn mắng em một trận." Dừng lại một hai giây, cô lại nói: "Chỉ là một cái máy di động thôi mà, em chẳng cần."
Tô Mạt im lặng nhìn em gái một lúc mới mở miệng: "Chị gái em nóng tính quá...Thôi, em về phòng đọc sách đi."
Vài ngày sau là 26 tháng 12 âm lịch, là ngày công ty tổ chức liên hoan cuối năm.
Từ sáng sớm văn phòng đã loạn như cào cào, đồng nghiệp nam trò chuyện hàn huyên, đồng nghiệp nữ lần lượt đi làm đầu tóc, chuẩn bị trang phục mặc vào buổi tối. Giới lãnh đạo của công ty cũng mắt nhắm mắt mở không quản lý chặt, coi như đây là luật bất thành văn. Tô Mạt không có tâm trạng làm việc, một mình thẫn thờ ở phòng trà nước. Tùng Dung vỗ nhẹ cô một cái: "Được rồi, cô cũng nên làm gì thì làm đi. Không phải cô mặc bộ đồ này vào buổi tiệc tối nay đấy chứ?"
Tô Mạt không có