Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
ng bọn họ lại coi là bình thường."
Chung Thanh gật đầu: "Em hiểu ý của chị. Mỗi sự tiến triển vượt bậc đều dẫn đến thay đổi từ trong ra ngoài, bất kể là thế giới vật lý hay nguyên tố hóa học. Quá trình thay đổi này có rất nhiều, vào lúc hoàn thành sẽ sản sinh vật chất hoàn toàn mới, khiến con người phấn chấn. Đây chính là định luật bảo toàn năng lượng."
Tô Mạt hiểu ý em gái, chau mày nói: "Nếu phải chấp nhận những hành vi trái đạo đức, em cũng cho rằng sự thay đổi này khiến con người phấn chấn?"
Chung Thanh nhất thời không có cách nào trả lời. Cô ngập ngừng: "Đến thuyết tương đối cũng chia thành nghĩa hẹp và nghĩa rộng. Vậy thì hành vi trái đạo đức mà chị nhắc đến có phải quá tuyệt đối hay không? Ý của em là, quy tắc đạo đức của xã hội con người chỉ là tương đối."
Tô Mạt lờ mờ cảm thấy quan điểm này không sai, nhưng cô không muốn biểu lộ: "Nếu đến quy tắc đạo đức cũng là tương đối, vậy thì chúng ta còn cần pháp luật làm gì?"
Chung Thanh có vẻ cụt hứng, cất giọng nũng nịu: "Chị gái à, sao chị lại hỏi em những vấn đề cao siêu này? Chẳng khác nào chị bắt em trả lời câu hỏi người phát hiện ra phản ứng phân hạch hạt nhân có phải là hủng thủ giết người không? Vấn đề này quá phức tạp, trẻ con tụi em không cần bận tâm, để người lớn các chị suy nghĩ. Việc học tập từ sáng đến tối đã khiến em đau đầu lắm rồi."
Tô Mạt thích nhất bộ dạng vừa tinh quái vừa đơn thuần non nớt của em họ. Cô bất giác mỉm cười, chọc tay vào trán cô bé: "Chị nói không lại em. Nói nhiều sợ em chê chị lắm điều, cũng may em là cô bé thông minh, chuyện học tập không cần người lớn quản thúc, bằng không ngày nào chị cũng cằn nhằn cho em điếc lỗ tai."
Chung Thanh cười tươi, cô luôn là người có mục tiêu rõ ràng. Trước khi đạt được mục tiêu, cô tuyệt đối không thể lơi là.
Vài ngày sau, Chung Thanh tình cờ gặp Phùng Du, bạn thân của cô ở thời cấp hai, cũng là nữ sinh cặp bồ với người đàn ông trung niên.
Phùng Du lái một chiếc xe không phù hợp với độ tuổi của cô. Tóc Phùng Du nhuộm màu trông rất đẹp, càng tôn gương mặt trắng ngần. Dưới ánh chiều tà rực rỡ, Phùng Du nở nụ cười quyến rũ, mở miệng nói câu đầu tiên: "Bạn ăn mặc trông quê thật đấy." Cô ta lại hỏi tiếp: "Anh chàng đẹp trai kia là ai vậy?"
Lúc này, Chung Thanh đang bị Vương Tiễn bám dính. Giờ tự học buổi tối hôm nay bị hủy bỏ, Vương Tiễn nhất quyết bắt Chung Thanh phụ đạo cho cậu. Chung Thanh không muốn, Vương Tiễn nói: "Cô giáo bảo cậu phải giúp đỡ bạn học, thái độ của cậu là kiểu gì vậy? Tớ đâu có làm gì cậu, chỉ bảo cậu cùng đi thư viện chứ có phải đi thuê phòng đâu, đừng bày ra bộ dạng như đức mẹ đồng trinh ấy..."
Phùng Du cười híp mắt nhìn hai người đấu võ miệng, cô ta thêm một câu: "Thanh Thanh, mình gọi điện thoại cho bạn mà bạn chẳng nghe máy. Xem ra hôm nay mình lại mất công đi một chuyến rồi. Không cần nói cũng biết, bạn trọng sắc khinh bạn, chắc chắn lại bỏ rơi mình, đi theo anh chàng đẹp trai này đúng không?"
Chung Thanh rất bực tức khi nhìn thấy gương mặt huênh hoang của Vương Tiễn, cô chỉ muốn bỏ đi ngay lập tức, nhưng lại không muốn tiếp xúc nhiều với Phùng Du. Chung Thanh do dự trong giây lát rồi cuối cùng quyết định đi theo Phùng Du.
Trong cuộc đời, mỗi con người đều đứng trước vô số sự lựa chọn. Có lẽ ở một khoảnh khắc, những sự lựa chọn này chỉ như cánh bướm chạm nhẹ, nhưng sẽ gây cơn giông bão trong tương lai.
Chung Thanh cảm thấy quyết định của cô hơi liều lĩnh, nhưng cô không nghĩ ngợi nhiều. Cửa sổ xe hạ xuống, gió thổi tung bay tóc cô. Trong lòng cô vừa căng thẳng vừa chờ mong, không rõ là cảm giác gì. Có lẽ cuộc sống là như vậy, đấu tranh và thỏa hiệp liên tục thay thế nhau, tuy trước mắt có vô số con đường nhưng mỗi người chỉ có thể đi một con đường duy nhất. Một khi bạn đã tiến bước, bạn không có cách nào quay đầu, mà chỉ có thể đi tiếp, tiến thẳng về phía trước.
Buổi tối hôm đó, Chung Thanh về nhà muộn mười mấy phút so với thường lệ. Thấy em gái đi học về, Tô Mạt lập tức hâm nóng thức ăn trên bàn. Bây giờ gần cuối năm, nhiệt độ xuống thấp, thành phố này tuy không có tuyết rơi nhưng gặp trời mưa gió vẫn rất giá lạnh.
Tô Mạt buột miệng hỏi: "Sao hôm nay em về muộn vậy?" Chung Thanh điềm nhiên than vãn: "Thầy dạy toán chiếm mất giờ tự học của lớp em để nói về đề thi nên bị quá giờ." Tô Mạt không hề nghi ngờ em gái.
Chung Thanh ăn cơm qua loa, tắm rửa rồi về phòng nằm xuống giường. Hôm nay cô không có tâm trạng đọc sách, nhưng cũng không buồn ngủ, đầu óc cô vẫn vô cùng hưng phấn, hưng phấn đến mức tim đập thình thịch. Cuối cùng, cô cũng được tiếp xúc với thế giới rực rỡ sắc màu hoàn toàn khác với thế giới bình thường. Đó là thế giới xa hoa lộng lẫy mà cô không thể bước vào.
Chung Thanh nhớ đến câu nói của Phùng Du vào buổi chiều: "Bạn ăn mặc trông quê thật đấy." Ở nơi đó, Chung Thanh đã cúi đầu đánh giá bản thân. Không chỉ bộ quần áo trên người cô lỗi thời, mà cả con người cô trông rất ngố, bao gồm mái tóc của cô, dáng vẻ thư sinh của cô, gồm cả cử chỉ thận trọng của cô, thậm chí cả điện thoại di động của cô. Chung Th