pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.

n, đợi vết thương của ông lành hẳn rồi tính kế lâu dài.
Buổi tối, nghĩ đến chuyện nhà cậu nên Tô Mạt ngủ không ngon giấc. Ban đêm nửa mê nửa tỉnh, cũng không rõ là hiện thực hay đang trong giấc mộng, cô mơ hồ cảm thấy cửa phòng trong mở ra, ánh đèn chiếu vào sofa giường ở phòng khách mà cô đang nằm, hắt lên mặt cô. Tiếp theo, Tô Mạt lại nghe thấy có người đẩy cửa nhà vệ sinh, cô đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
Nhờ ánh sáng tỏa ra từ phòng trong, Tô Mạt nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn hai giờ sáng. Cô lại dõi mắt về cửa nhà vệ sinh đang khép hờ, bên trong hình như có động tĩnh. Tô Mạt khoác áo đứng dậy, định đi đến nhà vệ sinh dặn Chung Thanh ngủ sớm. Ai ngờ Tô Mạt hình như nghe thấy tiếng khóc ở bên trong, cô hốt hoảng đẩy cửa đi vào.
Vòi nước ở bồn rửa mặt mở hết cỡ, nước chảy ào ào. Chung Thanh không khóc, cô bé đang cúi thấp người xuống bồn rửa mặt nôn ọe. Tô Mạt tiến lại gần vỗ lưng em gái. Chung Thanh vừa nôn vừa nói: "Chị, món cá buổi tối không tươi nên em bị đau bụng."
Đầu óc Tô Mạt hơi mơ hồ. Cô nghĩ buổi chiều cô mới mua con cá đó, rõ ràng lúc cô vớt từ dưới nước, nó vẫn còn sống nguyên, cô mới đưa cho người bán hàng làm sạch, làm sao có chuyện không tươi? Hơn nữa dù cá bị bỏ thuốc, cô ăn cũng có việc gì đâu?
Tô Mạt vội vàng đi lấy nước và thuốc chống nôn. Chung Thanh vẫn nôn ọe không ngừng. Lúc này, cô bé chỉ nôn ra nước, tiếp đó là mật xanh mật vàng, cuối cùng chẳng còn gì cả, cô bé chảy nước mắt nôn khan.
Đầu óc Tô Mạt vụt qua một ý nghĩ nào đó, khiến cô vô cùng sợ hãi. Đến khi hiểu ra vấn đề, hai chân Tô Mạt mềm nhũn. Cô đứng như trời trồng ở đó.
Chung Thanh cảm thấy dễ chịu hơn một chút, ngẩng đầu nhìn Tô Mạt. Gương mặt cô bé nhợt nhạt, chóp mũi đỏ ửng, đôi mắt đờ đẫn vô hồn.
Tô Mạt mở miệng một cách khó nhọc: "Thanh Thanh...có phải em...có phải em đã làm chuyện gì?"
Chung Thanh trợn mắt nhìn Tô Mạt. Hai người nhất thời im lặng.
Trong lòng Tô Mạt thấp thỏm bất an: "Em hãy nói thật cho chị biết, có phải em cùng đàn ông...làm chuyện đó..."
Sắc mặt Chung Thanh hơi kỳ lạ, nhưng cô bé không nói một lời nào, chỉ lấy khăn mặt lau sạch miệng rồi đi về phòng, tắt đèn lên giường, trùm chăn kín mít. Tô Mạt đi theo sau, cô lại bật đèn sáng, tiến lại gần kéo chăn em gái, lặp lại câu hỏi, nhưng Chung Thanh vẫn lặng thinh.
Tô Mạt cảm thấy bản thân sắp suy sụp, lồng ngực tắc nghẽn khiến cô không thở nổi. Cô kéo Chung Thanh ngồi dậy, bắt cô bé mở miệng, hy vọng cô bé phủ nhận suy đoán của cô. Nhưng bất kể Tô Mạt nói gì, Chung Thanh vẫn bỏ ngoài tai. Đến cuối cùng, Tô Mạt chẳng còn hơi sức, trầm mặc tầm mười phút, cô mới hỏi: "Người đàn ông đó là ai? Có phải là Vương Tiễn...bạn cùng bàn của em?"
Chung Thanh ngơ ngẩn nhìn cô, không lên tiếng phủ nhận. Sau đó, cô bé nằm vật xuống giường, nhắm nghiền hai mắt, kéo chăn kín người. Tô Mạt ngồi ở phòng ngoài suốt đêm, khóc sưng hai mắt.
Trời còn chưa sáng hẳn, Tô Mạt kéo Chung Thanh dậy, đi bệnh viện xét nghiệm. Kết quả có rất nhanh, dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Tô Mạt. Tô Mạt lảo đảo đi ra ngoài, Chung Thanh có vẻ tỉnh táo hơn cô, cô bé chậm rãi đi theo sau Tô Mạt.
Bệnh viện cách nhà không xa, hai chị em kẻ trước người sau về khu chung cư. Vừa lên nhà, Tô Mạt liền nhìn thấy bà mợ và Chung Minh đỡ ông cậu chờ ở ngoài cửa. Chung Minh hỏi cô: "Chị không mang máy di động à? Em gọi điện thoại cho chị, nghe thấy tiếng chuông ở trong nhà. Mới sáng sớm hai chị em đã đi đâu vậy? Đi mua đồ ăn sáng à?"
Tô Mạt luống cuống, hỏi lại: "Sao mọi người lại đến đây?"
Chung Minh nói: "Nửa đêm bố em làm ầm lên, nhất định không chịu nằm viện, kêu tốn tiền. Nơi ở mới cũng chưa sắp xếp xong nên nhà em định để bố em sống ở đây hai ngày, chị xem có được không?" Chung Minh nói nhỏ vào tai Tô Mạt: "Ông già bị đả kích nặng nề nên thay đổi tính nết, nói thế nào cũng không thông, đành làm phiền chị."
Tô Mạt không nói được hay không được, cô cúi đầu mở cửa, để mọi người vào nhà.
Thấy con gái nhỏ im lặng từ đầu đến cuối, bà mợ hỏi Tô Mạt: "Hai chị em sao thế? Vừa cãi nhau à?"
Chung Thanh đứng yên một chỗ cắn móng tay, Tô Mạt không dám trả lời. Cô nắm chặt tờ xét nghiệm trong tay, chỉ muốn xé nát tờ giấy. Tô Mạt vô ý thức giấu quyển sổ y bạ ra đằng sau lưng nhưng đã bị bà mợ nhanh tay giật lấy: "Mới sáng sớm đã đi khám bệnh? Ai bị ốm? Thanh Thanh phải không?"
Trên quyển sổ y bạ đề tên giả, ô độ tuổi điền bừa con số "21". Tờ xét nghiệm viết rất rõ ràng, kết quả thử nước tiểu là dương tính, chứng tỏ đã có thai.
Bà mợ nghi hoặc ngẩng đầu: "Của ai vậy?"
Chung Thanh trả lời dứt khoát: "Của con."
Mọi người sững sờ. Bà mợ há hốc miệng, một lúc lâu vẫn không thể thốt ra lời. Sau đó, bà vừa khóc vừa ném quyển sổ y bạ vào người Tô Mạt: "Tôi nhờ cô trông con bé, cô trông kiểu gì mà ra nông nỗi này. Cô nói đi, cô ăn nói với cậu cô thế nào?"
Ông Chung đờ người trên ghế sofa, thở hổn hển.
Trong lòng Tô Mạt vô cùng hỗn loạn. Cô quỳ chân xuống đất, cất giọng nghẹn ngào: "Cậu, cậu hãy bình tĩnh, hãy bình tĩnh. Là cháu không đúng, cậu đừ