XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.

hết lời than phiền của thầy giáo mới đáp: "Chào thầy, tôi là bố của Vương Tiễn."
Ông già hơi kinh ngạc, quan sát Vương Cư An vài giây. Ông ta định tiếp tục phê bình để che giấu sự ngượng ngập, cô chủ nhiệm đột nhiên xen ngang: "Vương Tiễn cũng có tiến bộ. Trong cuộc thi thử lần này, thành tích môn toán của cậu bé khá hơn đợt trước..."
Thầy dạy toán trầm ngâm: "Ờ...lần trước 47 điểm, lần này 50 điểm." Thấy Vương Cư An có dáng vẻ của một thương nhân, ông ta không muốn trò chuyện nhiều. Ông ta quay sang Tô Mạt: "Cô là phụ huynh của Chung Thanh?"
Tô Mạt lo bị thầy giáo phê bình vì đi họp thay, cô lập tức giải thích: "Chào thầy, tôi là chị họ của Chung Thanh. Cậu tôi hôm nay bận việc đột xuất nên..."
Ông già nở nụ cười hiền hòa, cắt ngang lời cô: "Cô bé Chung Thanh rất khá, vừa thông minh lại vừa chăm chỉ. Trong cuộc thi thử lần này, thành tích của cô bé rất cao." Ông ta nói tiếp: "Nhà trường vốn dành cho Chung Thanh một suất tuyển thẳng đại học, nhưng chúng tôi cảm thấy làm vậy sẽ cản trở sự phát huy của cô bé. Chúng tôi đều mong cô bé có thể đoạt danh hiệu nữ trạng nguyên trong kỳ thi đại học năm nay."
Tô Mạt không thường hỏi về tình hình học tập và thi cử của Chung Thanh. Chỉ cần em họ ngoan ngoãn ở nhà và chăm chỉ học bài là cô cảm thấy hài lòng. Bây giờ nghe thầy giáo công khai biểu dương em gái, hơn nữa sắc mặt của Vương Cư An ngồi bên cạnh khá tệ, trong lòng cô càng dễ chịu vui vẻ.
Cô chủ nhiệm không đành lòng, lên tiếng an ủi bố Vương Tiễn: "Con trai anh rất có tiềm năng, chúng tôi cũng có lòng tin vào cậu bé nên mới sắp xếp để cậu bé ngồi cạnh học sinh xuất sắc nhất khối. Chúng tôi tin thành tích của Vương Tiễn sẽ tiếp tục được cải thiện..."
Nghe câu này, Tô Mạt liền nhớ đến chuyện mấy ngày trước Chung Thanh về nhà than vãn. Cô bé nói mới đổi bạn cùng bàn, nam sinh đó trong giờ học không nói chuyện thì ngủ gật hoặc nghịch máy di động, thành tích học tập rất kém. Chung Thanh không muốn ngồi chung bàn với cậu ta. Nghĩ đến đây, Tô Mạt lập tức nói với cô chủ nhiệm ngay trước mặt Vương Cư An: "Tôi cũng nghe Chung Thanh nhà tôi nhắc đến chuyện này. Nhưng về việc đổi chỗ ngồi, giáo viên nên hỏi ý kiến học sinh mới phải. Tuy giúp bạn học là điều tốt nhưng theo tôi được biết, hai đứa trẻ hình như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau..."
Vương Cư An vẫn im lặng, chỉ nhìn Tô Mạt chằm chằm.
Cô chủ nhiệm cười ngượng ngập, chỉ còn cách tạm thời thoái thác: "Tôi sẽ nói chuyện với hai em về tình hình cô phản ánh..."
Kết thúc buổi họp phụ huynh, khi từ lớp học đi ra ngoài, tâm trạng của Tô Mạt rất tốt, cô bắt đầu nghĩ đến món ăn tối nay. Đang đi, Tô Mạt đột nhiên nghe tiếng cửa xe ô tô đóng đánh sầm. Cô quay đầu, thấy một chiếc xe hơi màu đen phóng vụt qua người cô, biển số xe chính là chiếc Vương Cư An thường dùng.
Tô Mạt nghĩ Vương Cư An chắc chắn rất bực tức. Bởi vì vừa rồi trong lớp học, anh nhận được một cuộc điện thoại, anh nói với người ở đầu bên kia: "Việc cỏn con cũng làm không xong, chú còn mặt mũi đến gặp tôi sao...Tôi mặc kệ chú làm thế nào, tôi chỉ cần một thứ duy nhất là kết quả..." Anh hạ thấp giọng nói, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng, giống như trong bụng đầy oán khí nhưng không thể phát tiết, nên tìm đại một người để trút giận.
Tô Mạt thầm nghĩ: "Bình thường anh rất lợi hại, không ngờ cũng có lúc phải cúi đầu."
Tô Mạt đi siêu thị mua đồ, về nhà nấu mấy món ngon đãi Chung Thanh. Nhắc đến vụ đổi chỗ ngồi, Chung Thanh nói: "Lần này nếu cô giáo nghe lời chị giúp em đổi chỗ khác thì tốt biết mấy. Tên Vương Tiễn đó học dốt nhưng rất thích ra vẻ ta đây, lúc nào cũng tưởng mình là người có tài, đúng là ấu trĩ vô cùng. Cậu ta như vậy mà có nhiều bạn học nữ thích cậu ta, em thật sự không hiểu nổi."
Tô Mạt vui vẻ hỏi Chung Thanh: "Vậy Thanh Thanh nhà mình thích đàn ông như thế nào?"
Chung Thanh đỏ mặt, nói nhỏ: "Người trưởng thành, chững chạc, thông minh. Đừng giống tên ngốc đó là được."
Bắt gặp bộ dạng xấu hổ của em họ, Tô Mạt nghĩ, nói đùa câu này là hơi sớm, cô vội chuyển đề tài: "Thanh Thanh, em không tiếp xúc với Vương Tiễn là rất đúng. Điều kiện gia đình họ khác xa nhà chúng ta, hoàn cảnh không giống sẽ dẫn đến giá trị quan khác biệt. Dù làm bạn bè bình thường cũng sẽ nảy sinh mâu thuẫn."
Chung Thanh trầm tư suy nghĩ, hỏi ngược lại Tô Mạt: "Ý chị là điều kiện gia đình cậu ta quá tốt nên thuộc tầng lớp trên hay sao? Nhưng chẳng phải người bình thường như chúng ta nỗ lực học tập, nỗ lực làm việc cũng chỉ vì mục đích leo lên tầng lớp cao hơn? Em không chơi với Vương Tiễn, không phải vì vấn đề giá trị quan, mà là con người cậu ta quá ngốc nghếch, không đáng để em tốn thời gian vô ích."
Câu nói của Chung Thanh khiến Tô Mạt hơi kinh ngạc. Trực giác cho cô biết, quan điểm của em họ có vấn đề, nhưng cô không biết phản bác thế nào, đành lên tiếng: "Theo như lời em nói, muốn tiến vào giai cấp cao hơn, đầu tiên phải thừa nhận hành vi của bọn họ. Nhưng điều này xuất hiện một vấn đề, một số chuyện trong con mắt của em có lẽ rất hoang đường và loạn kỷ cương trái pháp luật, như