XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.

ng xúc động quá..."
Chung Minh trố mắt: "Chị, Chung Thanh, chuyện này là thế nào vậy?"
Mấy người phụ nữ sụt sịt. Chung Thanh ngược lại câm như hến. Ông cậu vô cùng tức giận, định giơ tay đánh con gái út. Tô Mạt vội ngăn lại: "Là lỗi của cháu. Chung Thanh không dám nói sự thật...Chuyện này...con trai của ông chủ An Thịnh chắc chắn có liên quan."
Chung Minh trừng mắt: "Em sẽ đi tìm thằng khốn đó tính sổ với nó."
Tô Mạt kéo em họ: "Chị đã nghĩ suốt đêm. Chúng ta phải tìm cách, đối phó với loại người này không thể hành động bừa bãi..."
Chung Minh hỏi: "Nghĩ cách? Chúng ta có thể nghĩ ra cách gì chứ?"
Tô Mạt đáp: "Cho dù báo cảnh sát, bọn họ cũng sẽ nói đen thành trắng. Đấu với loại người này, nếu không nghĩ cách, lẽ nào chúng ta đọ xem mạng ai lớn hơn?"
Bà mợ vừa khóc vừa nghiến răng: "Tôi biết trong lòng cô nghĩ gì, cô sợ bị đuổi việc đúng không? Lúc cô mới chân ướt chân ráo đến đây, gia đình chúng tôi đối xử với cô thế nào? Bây giờ sao cô nỡ đối xử với chúng tôi như vậy? Tô Mạt, cô làm gì thì làm, nhưng đừng làm "sói mắt trắng", cẩn thận có ngày bị báo ứng..." ("Sói mắt trắng": vong ơn bội nghĩa)
Tô Mạt cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô miễn cưỡng đứng dậy: "Được, bây giờ cháu sẽ đi gặp bọn họ hỏi rõ ràng." Cô lảo đảo đi ra cửa, cảm thấy toàn thân như bị rút hết chân khí, chỉ còn lại cái vỏ trống rỗng, trong lòng vừa đau đớn vừa phẫn nộ. Cô quay đầu nhìn Chung Thanh, vẻ mặt em họ có phần lo lắng bất an. Nhưng cô bé vẫn là nữ sinh đơn thuần, dung nhan kiêu ngạo, trẻ trung xinh đẹp như thường lệ.
Đầu óc Tô Mạt ong ong, cô ra ngoài đường bắt một chiếc taxi: "Đi trụ sở của tập đoàn An Thịnh."
Người tài xế ngẩn ra: "Tôi biết công ty này, nhưng địa chỉ cụ thể ở đâu mới được?"
Tô Mạt cất cao giọng: "Anh không biết đường còn lái taxi kiểu gì?"
Gặp phải người phụ nữ ghê gớm, tài xế không dám ho he. Sau khi hỏi đường mấy người, đi nửa vòng thành phố, cuối cùng anh ta cũng đưa Tô Mạt đến nơi.
Tô Mạt đi thẳng vào đại sảnh tập đoàn An Thịnh. So với tòa nhà màu sắc ảm đạm của công ty điện tử An Thịnh, nơi này rất trang trọng và khí thế. Tô Mạt chẳng thèm nhìn ai, cô đi theo mấy người khách vào thang máy, lên tầng trên mới hỏi thăm. Mọi người nói hôm nay có cuộc họp hội đồng quản trị thường kỳ, Vương tổng đang ở phòng hội nghị tầng trên nữa...
Tô Mạt thuận lợi đi thẳng tới cửa phòng hội nghị. Thấy cô thư ký hốt hoảng chạy đến ngăn cản, Tô Mạt lập tức đẩy cửa. Mọi người ở trong phòng dồn mọi ánh mắt về phía Tô Mạt. Tô Mạt chẳng để ý đến ai, chỉ nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi bên tay phải vị trí chủ tịch. Cô cất giọng lạnh lùng: "Vương Cư An."
Vương Cư An rất kinh ngạc, anh nhíu chặt lông mày, bỏ tài liệu trong tay xuống bàn, nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh: "Ở đây đang họp, cô có việc cần tìm tôi thì hẹn trước thời gian."
Tô Mạt tiến lại gần Vương Cư An: "Đối với anh mà nói, chuyện này vô cùng nhỏ bé, không mất nhiều thời gian của anh."
Vương Cư An dò xét Tô Mạt một lượt. Không hiểu nguyên nhân tại sao, anh đột nhiên có hứng thú, bất giác đẩy ghế ngồi, lịch sự đứng dậy, mỉm cười nói: "Được thôi, tôi cho cô nửa phút đồng hồ. Thời gian của các thành viên hội đồng quản trị là rất quý giá, cô hãy trình bày rõ vấn đề trong vòng ba mươi giây, nhưng chỉ lần này thôi đấy, không có lần sau."
Đối phương quan sát cô từ trên cao, ngữ khí thoải mái chế nhạo, Tô Mạt nhất thời hoảng hốt, đầu óc cô đột nhiên trống rỗng.
Vương Cư An nhẫn nại đợi một lát mới lên tiếng nhắc nhở: "Cô còn mười giây. Nếu cô không tự mình đi ra ngoài thì tôi sẽ kêu bảo vệ mời cô ra ngoài. Ở đại sảnh dưới lầu có cái gương, sao cô không soi cho kỹ, đây là nơi cô có thể tùy tiện ra vào?"
Tô Mạt đỏ bừng mặt, nỗi oán hận dội lên đầu. Cô không hề nghĩ ngợi, lập tức vung tay. Một tiếng "bốp" giòn giã vang lên.
Vương Cư An hoàn toàn bất ngờ trước hành động của Tô Mạt, anh chỉ cảm thấy má trái đau rát. Anh lập tức đanh mặt, trừng mắt nhìn Tô Mạt.
Tô Mạt cất giọng run run: "Anh dỡ nhà của người khác, còn bảo con trai đi chà đạp con gái nhà người ta. Cô bé đó mới mười bảy tuổi, tương lai xán lạn, vậy mà anh cũng có thể ra tay? Làm những chuyện xấu xa, buổi tối anh có thể ngủ yên giấc? Lương tâm được yên ổn? Không đúng, con người anh vốn chẳng có lương tâm. Nhơ nhớp bẩn thỉu, xấu xa tồi tệ mới là phẩm chất của anh."
Mọi người trong phòng hội nghị đã trợn mắt há mồm từ lâu. Vương Cư An nghiến răng: "Mẹ nó, đám bảo vệ chết ở đâu rồi? Loại người nào cũng cho vào để gây chuyện ầm ĩ."
Tô Mạt lùi lại phía sau một bước: "Anh khỏi cần sốt ruột, tự tôi sẽ đi. Anh hãy cẩn thận đấy, trong cống rãnh cũng có thể lật thuyền."
Vương Cư An giơ ngón tay chùi mép. Anh hiển nhiên cho rằng, câu dọa dẫm vừa rồi rất ấu trĩ. Sau đó, anh đột nhiên nhếch miệng cười: "Tô tiểu thư, cô yên tâm đi, buổi tối tôi luôn ngủ rất ngon. Ví dụ buổi tối hôm đó, xin hỏi cô ngủ có ngon không? Hay là cô ngủ ngon quá, ngon chưa từng thấy nên mới để bụng?"
Tô Mạt đỏ mặt, khí thế tiêu tan mất một nửa trong giây lát. Vương Cư An cất giọng lạnh