Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1838 lượt.

hững ngày tháng đau khổ mệt mỏi như nước bẩn bị hút vào bọt biển, mang ra ngoài phơi khô, sau đó cuộc sống vẫn cứ tiếp tục.
Vài ngày sau, Tô Mạt bắt đầu cảm thấy chán nản. Ở công ty, cô hoàn toàn bị gạt sang một bên. Ngoài việc bị gọi vào phòng hội nghị rót cà phê, Tô Mạt nghĩ không ra cô còn có công việc gì đáng nhắc tới. Bởi vì khẩu vị của Vương Cư An tương đối khó chiều, anh lại thích làm bộ làm tịch, Tô Mạt buộc phải học thuộc làu cách xay hạt cà phê và pha cà phê.
Nhắc đến Vương Cư An, ngoài lần đầu tiên gặp Tô Mạt ở phòng hội nghị của tổng công ty, anh có vẻ mặt hằm hằm, những lần sau đó thần sắc của anh rất thản nhiên. Anh tựa hồ hưởng thụ cảnh cô bị sai khiến chạy đi chạy lại. Khi cô đưa cà phê đến, anh còn lịch sự cám ơn. Thậm chí có một lần, một đồng nghiệp nữ khác bưng cà phê tới phòng hội nghị, Vương Cư An vừa uống một ngụm liền chau mày, phê bình thẳng: "Hơi tệ, cà phê do Tô tiểu thư pha hợp với khẩu vị của tôi hơn, bảo cô ấy pha đi."
Khi Tô Mạt mang cà phê vào phòng, Vương Cư An hài lòng mỉm cười với cô. Nụ cười của anh khiến cô toát mồ hôi lạnh. Theo phản xạ có điều kiện, Tô Mạt ngẩng đầu liếc Vương Á Nam, bắt gặp bà đang quan sát cô và Vương Cư An, Tô Mạt không khỏi luống cuống. Thời gian thử việc vẫn chưa qua một nửa, với thân phận là một "hòn đá nhỏ" để chọc tức người khác, cô đã hoàn toàn hết giá trị lợi dụng.
Buổi tối hôm đó, Tô Mạt chủ động ở lại làm thêm, bởi vì các đồng nghiệp trong phòng cũng tăng ca. Phó Lệ Lợi tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Tô Mạt: "Thật ra cô chẳng có việc gì cả, cô có thể ra về, không sao đâu."
Tô Mạt đáp: "Mọi người đều bận rộn nên tôi ở lại xem có thể giúp được gì." Nhưng không ai để ý đến cô, Phó tiểu thư cũng nhún vai bất lực rồi để mặc cô. Lần này, Tô Mạt không bận tâm đến thái độ của mọi người, bởi vì cô bị một tấm ảnh trên trang web của công ty thu hút. Đó là ảnh chụp chung Vương Á Nam và một đồng nghiệp ở bộ phận tiêu thụ. Tấm ảnh chụp tại hội nghị mở rộng của công ty năm ngoái.
2.
Tô Mạt từng tiếp xúc với đồng nghiệp trên ảnh vài lần nhưng không mấy có ấn tượng. Cô chỉ lờ mờ nhớ anh ta họ Lý, không phải là nhân vật giỏi giang ở bộ phận bán hàng. Hình như anh ta cũng không có nhiều thâm niên làm việc.
Trước đó nhàn rỗi không có việc gì để làm nên Tô Mạt đã xem một lượt các bài báo nội bộ và bên ngoài liên quan đến công ty. Nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy Vương Á Nam chụp hình riêng với một nhân viên không tên tuổi. Trên ảnh, hai người nở nụ cười thân thiết và vui vẻ, phảng phất không tồn tại khoảng cách địa vị. Tô Mạt dán mắt vào màn hình máy tính một lúc, cô đọc ra hai chữ "tán thưởng" từ dáng vẻ thư thái nhàn hạ của Vương Á Nam.
Tô Mạt di chuyển con chuột, mở OA, lần theo tên họ để tìm kiếm thông tin về người đó. Tuy chỉ có thể tìm hiểu thời điểm gia nhập công ty, quê quán và chức vụ từng đảm nhiệm của đồng nghiệp họ Lý nhưng Tô Mạt cũng có thu hoạch. Lý lịch của đồng nghiệp họ Lý rất đơn giản, anh ta vào An Thịnh từ hai năm trước, là một trợ lý tiêu thụ bình thường. Kể từ sau hội nghị mở rộng cuối năm ngoái, anh ta đột nhiên thăng hai cấp, bây giờ làm chủ quản nghiệp vụ. Tô Mạt tiếp tục nghiên cứu quê quán của anh ta. Anh ta xuất thân từ một làng quê nào đó ở vùng Đông Bắc xa xôi, không hề dính dáng đến Vương gia. Ngoài ra, anh ta không thể nhờ quan hệ "bám váy đàn bà". Do đó, chắc anh ta phải có năng lực xuất chúng nên mới leo nhanh đến thế.
Nghĩ đến đây, Tô Mạt cảm thấy có hứng thú. Đáng tiếc, cô không lấy được số liệu thành tích kinh doanh cá nhân của bộ phận tiêu thụ, chỉ có thể chứng thực suy đoán của cô từ góc độ khác. Cô tìm thấy một số manh mối ở diễn đàn nội bộ, sau đó lại xem qua tư liệu về cuộc họp biểu dương cuối năm. Nghiên cứu từ đầu đến cuối, Tô Mạt rút ra kết luận, thành tích kinh doanh của đồng nghiệp họ Lý cũng bình thường, miễn cưỡng trên mức trung bình, không thu hút sự chú ý của người khác.
Chuyện này đúng là ngày càng thú vị, Tô Mạt tựa người vào thành ghế ngẫm nghĩ một lúc, lại tìm kiếm ghi chép có liên quan đến hội nghị mở rộng cuối năm ngoái. Những hoạt động không quan trọng đương nhiên không tồn tại vấn đề quyền hạn được mở ra xem. Sau khi xem hết nội dung, Tô Mạt tìm thấy giải thưởng duy nhất mà đồng nghiệp họ Lý giành được trong thời gian làm việc ở An Thịnh: giải nhất cá nhân hoạt động huấn luyện dã ngoại của công ty năm 200X.
Hoạt động huấn luyện dã ngoại là hoạt động tập thể, trong đó công ty nhấn mạnh và bồi dưỡng tinh thần hợp tác và giao lưu tập thể cho nhân viên. Vì vậy, quá trình huấn luyện dã ngoại không có nhiều hoạt động cá nhân. Năm ngoái, An Thịnh chỉ đưa ra một số nội dung cá nhân như bắn súng, leo vách núi và tụt dây từ trên cao xuống. Lại nhìn trang phục của Lý tiên sinh, anh ta vẫn chưa tháo mũ và dây an toàn, trên trán lấm tấm mồ hôi, chứng tỏ mới vừa kết thúc cuộc thi đấu.
Đầu óc Tô Mạt vụt qua một ý nghĩ. Cô đột nhiên nhớ đến cuộc tán gẫu với Tùng Dung tại bữa cơm ngày hôm đó.
Nhắc đến kỹ sư Vương, Tô Mạt nói người phụ nữ này đã ngoài năm mươi nhưng dáng người vẫn th