Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.
lên vị trí chủ tịch tập đoàn. Bà xuất thân từ ngành kỹ thuật, trước đây từng làm việc tại một doanh nghiệp lớn. Từ nhân viên kỹ thuật đến kỹ sư, cho tới sau này chuyển sang làm kinh doanh, bà vẫn thích người xung quanh gọi bà là "kỹ sư Vương", chứ không phải "Vương tổng" hay "chủ tịch". Cách gọi này khiến con người bà tăng thêm vị học thuật chứ không có vẻ bề ngoài hời hợt như những doanh nhân khác.
Lần đầu tiên nói chuyện với Tô Mạt, Vương Á Nam tỏ vui vẻ: "Trợ lý Tô, đây là gì vậy?"
Tô Mạt nghĩ thầm, chẳng phải bà sai tôi đi pha cà phê hay sao? Cô đáp: "Là cà phê ạ."
Vương Á Nam cầm cốc sứ, hất cằm về bên tay trái: "Cô pha cho Vương tổng của các cô là được rồi. Mấy người già như chúng tôi chỉ quen uống trà."
Tô Mạt ngẩng đầu, liền bắt gặp Vương Cư An đang ngồi ở đó nhìn cô chằm chằm. Thần sắc của anh lộ vẻ kinh ngạc và khó tin, ánh mắt vô cùng u tối. Tô Mạt đoán, tro tàn của cuộc tranh cãi vừa nãy vẫn chưa tiêu tan, bây giờ lại bị Vương Á Nam đổ thêm dầu vào lửa.
Tô Mạt bị anh chiếu tướng đến mức hơi sợ hãi. Ngập ngừng vài giây, cô đi về phía Vương Cư An, đổ cà phê vào cốc của anh.
Thời gian này Vương Cư An bận đi Canada thu xếp cho con trai, sau đó lại đi tỉnh ngoài công tác. Kể từ buổi tối ở Nam Uyển, hai người chưa gặp lại nhau. Tất nhiên anh cũng không biết chuyện Tô Mạt đi làm ở đây.
Khói từ ly cà phê bốc nghi ngút, Vương Cư An thu hồi ánh mắt, cười cười với cô ruột: "Cô cũng thật là...", anh hơi ngừng lại: "Tốn công sức quá."
Vương Á Nam cầm cốc uống một ngụm trà, từ tốn mở miệng: "Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho anh." Bàn tay giữ nắp cốc trà của bà vẫy vẫy về phía trước: "Các chú các bác có mặt ở đây đều chứng kiến anh trưởng thành. Lúc An Thịnh thành lập, anh mới đang học cấp hai, cây cầu mà bọn họ đi qua còn nhiều hơn đường anh đi. Tuổi trẻ khí vượng là chuyện tốt nhưng cũng có điểm không tốt, cần mức độ vừa phải. Nếu ít quá sẽ vô dụng, không thể đảm nhận trách nhiệm. Nếu quá lên, sự sắc bén bộc lộ ra bên ngoài, trong mắt không có người khác, khiến các bậc tiền bối thất vọng, không có tâm không có đức, sự nghiệp khó thành..."
Vương Cư An tựa người vào thành ghế phía sau, trả lời lấy lệ: "Vâng, cháu còn trẻ tuổi không hiểu sự đời, cô luôn nhìn xa trông rộng, suy nghĩ thấu đáo hơn. Cô dạy bảo rất đúng." Anh đảo mắt một lượt, đột ngột chuyển đề tài: "Nếu cháu không cẩn thận đắc tội người khác, chết đến nơi cũng chẳng hay..." Thấy Vương Cư An cố ý xuyên tạc lời nói của bà với một vẻ thách thức, Vương Á Nam bực bội, nhưng vừa định lên tiếng, bà liền nghe thấy tiếng cười chế giễu của cháu trai bà: "Các vị ở đây đều là "lão tướng" sống lâu trên "sa trường", cháu không có kiến thức và kỹ thuật, cũng chẳng giỏi giang bằng ông già nhà cháu và các vị ngồi ở đây lúc còn trẻ. Những chuyện khác cháu không học nổi, nhưng cháu được di truyền tính cách thẳng thắn từ ông già nhà cháu. Cháu hành xử luôn nhằm vào sự việc chứ không nhằm vào con người, nói xong là quên ngay. Vì vậy vừa rồi có câu nào mạo phạm đến các vị ngồi ở đây, xin đừng để bụng. Các vị không đáng tức giận và hao tổn tinh thần vì một hậu bối." Anh vừa dứt lời, mọi người đều cất lời khách sáo nịnh bợ, không khí căng thẳng và tâm tư u ám của cuộc tranh cãi vừa rồi vơi đi ít nhiều.
Tô Mạt đã thu dọn xong đồ uống trà quay người đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng hội nghị. Cô lặng lẽ thở một hơi dài, đi đến phòng nghỉ, bỏ cốc chén vào máy rửa bát. Sau đó cô quay về vị trí, ngồi chưa ấm chỗ, cửa phòng hội nghị mở tung, thành viên hội đồng quản trị nối đuôi nhau đi ra ngoài. Ngoài Vương Cư An và người thư ký ghi chép nội dung cuộc họp, các thành viên hội đồng quản trị đều là những người đàn ông trung niên tầm năm mươi. Bọn họ vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, không còn dáng vẻ căng thẳng vừa rồi.
Tô Mạt ngồi yên ở vị trí, tiếp tục nghiên cứu điều lệ công ty, văn hóa doanh nghiệp, kỷ yếu sự kiện lớn trên máy tính. Có người đi ngang qua bàn làm việc của cô, cô vô ý thức nhướng mắt, đúng lúc người đó cũng hơi cúi đầu nhìn cô.
Vương Cư An mím môi, lông mày chau lại. Tô Mạt từ từ rời mắt đi chỗ khác, trống ngực đập thình thịch. Người khác mắc bệnh sợ độ cao, sợ không gian kín, sợ nhìn thấy máu, còn cô không muốn đối diện với ánh mắt thâm trầm của người đàn ông này. Ngay cả khi "vật đổi sao dời", bóng đen tâm lý vẫn không tan biến. Hình như cô đã đánh giá quá cao tâm lý của bản thân, lúc trước giở thói ngang ngược trước mặt người đó, sau khi lượn một vòng lại quay về cúi đầu làm cấp dưới của người ta nên trong lòng khó tránh khỏi ủ rũ.
Tô Mạt phiền muộn cho đến hết giờ làm việc. Hôm nay, cô hẹn ăn tối cùng Tùng Dung và Mạc Úy Thanh.
Chung Thanh đã đến bệnh viện phá thai, ông cậu cũng có thể xuống giường đi lại nên bà mợ và Chung Minh đón họ về nhà mới. Tô Mạc chẳng có việc gì làm, do đó khi Tùng Dung gọi điện mời, cô lập tức nhận lời.
Tùng Dung rất tò mò về tình hình gần đây của Tô Mạt, còn Mạc Úy Thanh không hề bận tâm, chỉ thờ ơ nghe Tùng Dung và Tô Mạt tán gẫu chuyện tổng công ty và công ty con. Bàn bên cạnh là một