Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342064
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.
đôi tình nhân, cô gái còn là thiếu nữ, người đàn ông lớn hơn nhiều tuổi. Cô gái luôn miệng gọi "chú, chú", đồng thời chấm miếng hoa quả vào kem chocolate và đút cho người đàn ông.
Mạc Úy Thanh đột nhiên hạ giọng nói một câu: "Người hai mươi tuổi gọi hai mươi tám tuổi là chú, hai mươi tám tuổi cũng gọi ba mươi sáu tuổi là chú. Nếu hai mươi tuổi gặp ba mươi sáu tuổi thì nên gọi là gì?"
Tô Mạt mải nghĩ đến Chung Thanh nên im lặng, Tùng Dung đáp: "Là ông."
Mạc Úy Thanh phì cười: "Vậy là lên giường ngủ với ông?"
Tùng Dung cất giọng vui vẻ: "Mạc Úy Thanh, cô để tâm đến cách xưng hô của người ta chứng tỏ cô già rồi. Cô lo mấy con bé trẻ ranh gọi tên nhà cô là chú, cũng tiện thể gọi cô là thím. Nếu bọn họ gọi anh ta là ông, liệu có gọi cô một tiếng "bà" hay không?
Mạc Úy Thanh lườm chị ta, Tùng Dung cười cười, đứng dậy đi nhà vệ sinh. Đợi Tùng Dung khuất dạng, Mạc Úy Thanh mới hừ một tiếng: "Lên mặt gì chứ? Trước đây, chị ta cũng đâu ra gì?" Cô ta rút hộp phấn từ túi xách vừa trang điểm thêm vừa lên tiếng: "Tôi kể cho chị nghe chuyện này, trước đây Tùng Dung còn chẳng bằng chị. Chị ta...chưa tốt nghiệp đại học đã cùng đàn ông bỏ nhà ra đi. Nhưng khi bụng to người ta không thừa nhận, chê chị ta già đồng thời đòi chia tay với chị ta. Vậy mà chị ta còn quyết định sinh con. Để nuôi con, chị ta từng làm bất cứ công việc gì trừ "đứng đường", dần dần mới được như ngày hôm nay. Bây giờ chị ta còn ra vẻ ta đây trước mặt tôi. Xì, tôi chẳng thèm để ý đến chị ta."
Tô Mạt ngạc nhiên: "Tôi tưởng chị ấy ly hôn?"
Mạc Úy Thanh phì cười: "Thì chị ta nói với người khác đã từng kết hôn và ly hôn."
Tô Mạt ngẫm nghĩ: "Chắc chị ấy cũng vì con trai, không muốn nghe người khác nói con không có bố. Chị ấy cũng chẳng dễ dàng."
Mạc Úy Thanh không đáp lời. Cô đóng mạnh hộp phấn bỏ vào túi xách, nói đi quán bar ở phía trước uống rượu. Cô ta không hỏi Tô Mạt có đi cùng, một mình xách túi bỏ đi mất.
Tô Mạt cúi đầu ăn đồ, trong lòng hiểu rõ cô vừa vô tình thốt ra lời không nên nói.
***
Không bao lâu sau Tùng Dung quay về, cho biết nhìn thấy Mạc Úy Thanh chỉ một chốc lát đã quyến rũ mấy người đàn ông. Chị ta quay sang Tô Mạt: "Bây giờ cô đã rời khỏi công ty, chi bằng chịu khó học tập Mạc Úy Thanh, bớt nghĩ đến cảm nhận của người khác, mà nghĩ xem nên làm thế nào để đạt được mục đích, để có thể leo cao. Nhắc đến mới nói, con bé Mạc Úy Thanh cũng ghê thật. Loại người như Thượng Thuần thú tính nhiều hơn nhân tính, xét về phương diện ngoại hình hay phong độ cũng chẳng là gì. Mạc Úy Thanh đi theo anh ta, nửa già thời gian phòng không chiếc bóng, không danh phận đã đành còn sinh con cho anh ta. Vậy mà con bé đó vẫn không khó chịu, cứ kiếm đủ tiền rồi tính sau. Bằng không với nhan sắc của nó, có thể tìm bất cứ hạng người nào..."
Tùng Dung vừa nói vừa lắc đầu thở dài. Tô Mạt ngẩn người một lúc mới đáp lời: "Trên đời này có hai loại người. Một loại trong mắt chỉ có kết quả và mục đích, loại người này thật ra đơn giản và thuần túy. Loại thứ hai quá xem trọng cảm nhận của bản thân, cả đời chỉ quay quanh một chữ "tình". Tình thân, tình yêu, tình bạn, ân tình, thậm chí cả luân lý đạo đức, phương diện nào cũng không thể dứt bỏ. Đến khi nghĩ thông suốt vấn đề, đã gần đi hết cuộc đời."
Tùng Dung cười cười: "Xem ra cô có dự định chuyển thành dạng người thứ nhất. Cũng phải, bần cùng và thanh cao giống hai anh em cùng mặc chung một chiếc quần cộc, như hình với bóng." Chị vỗ vào tay Tô Mạt, ngữ khí rất khoa trương: "Cô hãy nắm chắc cơ hội. Lần này bỏ lỡ cơ hội tương lai sẽ khó kiếm lại."
Mạc Úy Thanh cầm cốc rượu đi đến, cười híp mắt hỏi: "Hai người nói chuyện gì mà say sưa thế?"
"Nói xấu cô." Tùng Dung đáp.
Tô Mạt không muốn nghe hai người phụ nữ "đá đểu" nhau nên trả lời: "Chị ấy bảo tôi học cách thể hiện sức hấp dẫn của đàn bà gì đó."
"Nữ tính phải không?" Mạc Úy Thanh lắc đầu: "Đây là chuyện đòi hỏi kỹ thuật cao, tính lĩnh ngộ cao, phải tự mình gièn giũa, người khác không dạy nổi đâu."
Tùng Dung nói: "Cũng chưa chắc, nếu quá tâm cơ và giả tạo, đàn ông sẽ đề phòng. Ngược lại có một số người phụ nữ, sinh ra đã có khí chất liễu yếu đào tơ, đàn ông vừa gặp đã nảy sinh lòng yêu thương và khát khao bảo vệ..."
Mạc Úy Thanh xua tay: "Quá khen, chị không cần phải lấy lòng tôi như vậy."
Tùng Dung cười ha ha: "Cần chứ, cô là đại diện tiêu biểu của phái nữ thời đại mới mà."
Bữa cơm này Tô Mạt ăn không tồi, nguyên nhân chủ yếu là không cần vội vàng. Đã từ lâu cô không thong thả tận hưởng một bữa cơm như hôm nay.
Chuyện nhà cậu đã giải quyết êm xuôi, nhưng thái độ của bà mợ đối với Tô Mạt xuống dốc không phanh. Trong lòng Tô Mạt rất áy náy nên cô ngại không đến nhà cậu thường xuyên, chỉ liên lạc qua điện thoại với Chung Minh hỏi thăm tình hình. Nghe nói khoản tiền bồi thường di dời nhà xưởng đã vào tài khoản của ông Chung, Tô Mạt mới yên lòng.
Thời gian qua bị các sự cố giày vò nên Tô Mạt càng có cái nhìn thoáng hơn. Cô cảm thấy có nhiều thứ chết không thể mang theo, chỉ cần người nhà sống yên ổn là được. N