Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.
Mạt liếc qua bên đó, lập tức thu hồi tầm mắt. Cô nghĩ thầm, người có tiền đương nhiên muốn tập luyện thế nào thì tập luyện, muốn làm gì cũng được.
Tô Mạt và Châu Viễn Sơn trò chuyện một lúc, đầu bên kia thu dọn cung tên, hoạt động tập thể ở bên này chính thức bắt đầu. Hoạt động đầu tiên coi như làm nóng người, luật chơi tương đối nhẹ nhàng: mỗi người tham gia phải buộc hai đầu sợi dây thừng vào hai cổ tay của mình, để sợi dây thừng, hai cánh tay và thân thể hình thành vòng tròn khép kín. Cứ hai người tạo thành một đôi, đứng đối diện nhau. Sợi dây thừng của người này quấn quanh người kia, khiến vòng tròn khép kín của hai người lồng vào nhau. Nhiệm vụ của mỗi người là gỡ sợi dây thừng buộc trên tay mình khỏi thân thể đối phương, cuối cùng hai người tách khỏi vòng tròn khép kín.
Sau khi huấn luyện viên làm mẫu, mọi người bắt đầu tìm bạn chơi cùng ở các phòng ban của mình. Bởi vì trò này phải tiếp xúc thân thể của đối phương nên mọi người đều chọn đối tượng cùng giới để tránh ngượng ngùng. Mọi người rất hăng hái, tìm mọi cách gỡ sợi dây khỏi người đối phương. Có đồng nghiệp thậm chí gấp khúc thân thể thành tư thế kỳ quặc, ai ngờ càng gỡ càng dính chặt vào nhau, làm mọi người đứng xung quanh cười ồ.
Tô Mạt đang say mê theo dõi, Phó Lệ Lợi liền đến tìm cô: “Tiểu Tô, phòng chúng ta sắp bắt đầu rồi. Chân của cô không sao đấy chứ, có thể tham gia không?”
Đây là lần đầu tiên Tô Mạt thấy chị ta tỏ thái độ thân thiết với cô, cô gật đầu: “Được ạ.”
Mọi người xếp thành hàng đứng đối diện nhau, trước mặt Tô Mạt không có một ai. Phó Lệ Lợi hỏi huấn luyện viên: “Phòng chúng tôi thiếu một người, có cần điều từ phòng khác sang không?”
“Ai bảo thiếu một người?” Vương Cư An từ bóng mát đi đến.
Phó Lệ Lợi hiểu ý, lập tức cười nói: “Ôi, Vương tổng…”
Vương Cư An cũng cười: “Chủ nhiệm Phó, chị sợ tôi cản trở mọi người nên đá tôi khỏi đội ngũ văn phòng tổng giám đốc sao?”
Sắc mặt Phó Lệ Lợi cứng đờ, chị ta cười khan hai tiếng rồi bày ra bộ dạng khó xử: “Tôi đâu dám, sếp ở đâu cũng là nhân vật linh hồn…”
Vương Cư An cười cười không đáp lời. Anh đứng trước mặt Tô Mạt, quay sang nói với huấn luyện viên: “Người đã tập trung đầy đủ, anh mau buộc dây thừng đi.”
3.
Tô Mạt trợn tròn mắt. Vài giây trước, cô còn định giơ tay che ánh nắng, ở giây tiếp theo ánh sáng đã bị che một nửa, hình bóng ở phía đối diện đổ xuống người cô, khiến đầu óc cô váng vất. Một lúc sau, Tô Mạt mới lên tiếng: “Chân tôi vẫn hơi đau, tôi muốn nghỉ ngơi một lát.”
Vương Cư An bình thản bày ra bộ dạng khoan dung thường thấy ở một người lãnh đạo. Anh lùi lại phía sau nửa bước, cúi xuống quan sát đầu gối Tô Mạt, tựa hồ nghiên cứu vài giây mới mở miệng: “Chân cô cũng không đến nỗi, chỉ hơi sưng một chút. Vết thương nhẹ chẳng ảnh hưởng gì đến trò chơi.” Không đợi Tô Mạt lên tiếng, anh ngoảnh đầu hỏi huấn luyện viên ở bên cạnh: “Các anh đã làm công tác tư tưởng với các học viên chưa? Có nói rõ mục đích và tác dụng của hoạt động mở rộng hay không?”
Huấn luyện viên vội cất lời: “Có, có, chúng tôi đều giải thích rồi.” Anh ta nhìn Tô Mạt và các học viên: “Tôi xin nhấn mạnh một lần nữa, hoạt động huấn luyện mở rộng chủ yếu nhằm tăng cường ý thức tập thể, thử thách giới hạn của cá nhân, có tác dụng tích cực với những nhân viên suốt ngày ngồi trong văn phòng như các vị ở đây. Hoạt động này không những rèn luyện ý chí, mà còn tạo ra sự nhiệt tình đối với cuộc sống, khiến mọi người giữ trạng thái tâm lý khỏe mạnh…” Huấn luyện viên càng nói càng hăng hái, mãi vẫn không dừng lại. Vương Cư An hết sức nhẫn nại lắng nghe, còn Tô Mạt không thể tập trung sự chú ý.
“…Ví dụ như trò chơi này, có thể giúp chúng ta cải thiện quan hệ xã giao, đồng thời cho chúng ta biết, hợp tác tập thể và tự do cá nhân không mâu thuẫn, ngược lại còn bổ sung hỗ trợ cho nhau. Chỉ có hợp tác tập thể tốt, các vị mới có thể giảm bớt sự gò bó và khoảng cách giữa người với người…”
“Được rồi.” Vương Cư An cắt ngang lời huấn luyện viên, đi đến trước đám đông: “Mọi người đều nghe rõ cả rồi, huấn luyện viên giảng giải rất kỹ lưỡng. Mỗi hoạt động do công ty sắp xếp đều có mục đích rõ ràng, chính là hy vọng có thể giúp ích cho cuộc sống và công việc của các anh các chị trong tương lai. Dù sau này mọi người vì nguyên nhân nào đó rời khỏi An Thịnh, tôi cũng hy vọng các vị sẽ đem theo tinh thần “không chịu thua” vào công việc mới. Tôi mong tất cả những người có mặt ở đây, tất cả công nhân viên của An Thịnh ra ngoài xã hội đều không phải là kẻ hèn nhát, hễ gặp khó khăn là lùi bước, mà trở thành nhân tài trình độ cao và có sức cạnh tranh trong xã hội.” Ngừng vài giây, anh tiếp tục lên tiếng: “Do đó, kể từ bây giờ trở đi, tôi không muốn nghe thấy bất cứ người nào xin nghỉ vì bất cứ lý do gì. Nhiệm vụ huấn luyện ngày mai sẽ càng khó khăn hơn, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, tôi mong mọi người hãy trân trọng cơ hội nâng cao bản thân, rèn luyện tinh thần đồng đội.” Vương Cư An đảo mắt qua đám nhân viên, ánh mắt rất nghiêm túc: “Mọi người đã nghe rõ chưa?”
Mọi người đồng th