XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

anh trả lời: “Rõ rồi ạ.” Các cô gái trẻ đáp rất dõng dạc.
Vương Cư An phất tay, đám đông giải tán, bắt đầu bận rộn buộc dây thừng. Tô Mạt hết cách, đành đứng yên một chỗ giơ hai tay, để huấn luyện viên buộc người cô vào Vương Cư An. Cô dần hồi phục tâm trạng bình tĩnh.
Vương Cư An cúi đầu nghiên cứu sợi dây thừng trên cổ tay anh. Ánh nắng chiếu vào gương mặt nghiêng của anh, khiến anh trông tương đối điển trai. Đàn ông có gia thế, diện mạo không đến nỗi, đúng là có tư cách kiêu căng. Thảo nào các cô gái trong văn phòng suốt ngày thì thầm bàn luận về Vương Cư An, nào là anh lái xe gì, mặc quần áo nhãn hiệu gì, đi kèm kiểu cà vạt thế nào...mặc dù vài phút trước gặp anh trong thang máy, bọn họ căng thẳng đến mức không dám liếc ngang liếc dọc. Nói tóm lại, ngoại hình đẹp dễ che giấu thực chất bên trong, khiến người khác không thấy rõ ba phần hời hợt bảy phần lạnh lùng ẩn chứa trong đôi mắt của anh.
Tô Mạt cũng cúi xuống quan sát sợi dây thừng.
Vương Cư An đột nhiên ngẩng đầu: “Cô thử trước đi!”
Tô Mạt ngửi thấy hơi rượu nhàn nhạt, cô ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Tôi không biết.” Nhưng vừa mở miệng, cô liền hối hận, trong lòng thầm nghĩ cô nên tỏ thái độ uyển chuyển hơn. Thế là cô bổ sung một câu: “Chân tôi rất đau…” Chưa nói hết câu, Tô Mạt đã muốn đập chết mình, bởi ngữ điệu của cô quá dịu dàng mềm mại, bản thân cô cũng thấy khó nghe.
Vương Cư An liếc Tô Mạt: “Chẳng phải cô giỏi lắm hay sao? Vượt nóc băng tường cơ mà? Cô nghĩ cô là nữ hiệp à?”
Tô Mạt không lên tiếng, ngẫm nghĩ xem làm thế nào để gỡ sợi dây. Bên cạnh có hai đồng nghiệp nữ càng gỡ càng dính chặt vào nhau, bọn họ cười hí hí. Cách mấy người, Phó Lệ Lợi đang liếc về bên này, ánh mắt dừng lại ở Tô Mạt và Vương Cư An. Tô Mạt hơi nhích người ra xa, sợi dây thừng buộc cổ tay càng thít chặt. Vương Cư An không hề bận tâm, thản nhiên kéo cô lại gần. Anh nói: “Cô xem chỗ này, dây thừng có kiểu thắt nút của nó.” Anh giơ tay kéo nhẹ thắt nút, ra hiệu: “Cô thử chui đầu qua đây xem nào.”
Tô Mạt chậm rãi chui đầu. Mặc dù cố gắng giữ khoảng cách nhưng hơi rượu phủ vào mặt cô càng nồng nặc.
Vương Cư An chỉnh lại vài chỗ rối rồi di chuyển nút thắt lên xuống trước sau. Sau khi thử vài lần, anh ngồi xổm xuống: “Cô hãy quay về đằng sau, bước chân trái trước.”
Tô Mạt làm theo lời anh, không dám di chuyển bừa bãi. Cô nghiêng người bước một chân qua sợi dây, tránh xa Vương Cư An một chút rồi đợi chỉ thị tiếp theo của anh. Ai ngờ mãi vẫn không thấy Vương Cư An mở miệng, anh chỉ từ từ đứng dậy, sợi dây dịch chuyển lên phía trên theo động tác của anh, hơi lắc lư giữa hai đùi cô. Tô Mạt rất lúng túng, hai má đỏ bừng. Cô bất giác nắm chặt cổ tay Vương Cư An để ngăn cản động tác của anh.
Vương Cư An nhướng mắt nhìn cô, thần sắc ẩn hiện vẻ phóng đãng, anh nửa cười nửa không hỏi Tô Mạt: “Tôi phải suy nghĩ xem nên làm thế nào.”
Tô Mạt cứng đờ người, trống ngực đánh thình thịch. Cứ cầm tay đối phương thế này cũng không hay, cô do dự vài giây rồi thả tay. May mà đối phương chưa hoàn toàn đứng thẳng người, cử chỉ tương đối có chừng mực. Tô Mạt nghĩ thầm, nếu anh ta lại có bất cứ hành động không nghiêm túc, cô sẽ rút chân bỏ đi, bất kể tương lai ra sao, từ nay sẽ tránh xa người đàn ông này.
Sắc mặt Vương Cư An vẫn điềm nhiên như không, anh nói: “Kiểu này không đúng, cô lại gần một chút nữa.”
Tô Mạt không nhịn được trề môi.
Vương Cư An nhìn cô: “Không ngờ cô là người mất kiên nhẫn như vậy. Cô hãy học cách động não, đừng làm ẩu làm liều.” Anh kéo sợi dây thừng xuống thấp, chờ đợi Tô Mạt. Tô Mạt ngập ngừng rồi quay người dịch chân về chỗ cũ, đứng im bất động. Trước mắt cô là yết hầu của người đàn ông, cô lập tức hóa đá, trán lấm tấm mồ hôi, sống lưng lạnh toát. Vương Cư An đứng thẳng người, nhếch miệng cười với cô: “Nóng lắm à? Chóp mũi đầy mồ hôi kìa. Hôm nay thời tiết tương đối đẹp, ít nhất cũng có cơn gió, đặc biệt không thấy gió nam tây bắc, chỉ có gió đông.”
Vài giây sau Tô Mạt mới hiểu ý, cô nói nhỏ: “Gió gì cũng mặc kệ, tôi chỉ làm việc tôi nên làm.”
Vương Cư An tựa hồ không nghe thấy, anh nói: “Cô xoay người đi.” Anh cúi đầu kéo sợi dây, hơi thở nóng hổi phảng phất lướt qua má và cổ Tô Mạt. Hai tay cô bị buộc vào một chỗ, đầu kia sợi dây ngày càng lỏng, chỗ thắt nút trên eo ngày càng siết chặt. Tô Mạt ngày càng không thích ứng, giống như thân thể bị cướp đoạt sự tự do, muốn bỏ chạy hay thoát thân cũng không được. Tình thế bây giờ hoàn toàn khác lúc ở công ty, ở công ty cô chỉ cần rót xong cà phê là có thể quay đầu bỏ đi. Tô Mạt cảm thấy cô sắp sụp đổ. Cô biết bản thân sớm muộn cũng phải đối mặt với Vương Cư An, nhưng không ngờ lại rơi vào thế bị động trong hoàn cảnh không quan trọng như ngày hôm nay.
Vương Cư An đột nhiên mở miệng: “Cô có biết trò chơi này tên là gì không?”
Tô Mạt không đáp lời, anh cũng không nói tiếp, chỉ vòng sợi dây thừng lên tay cô, rồi từ bên cạnh rút ra ngoài. Sợi dây rơi xuống đất, Tô Mạt không nghĩ ngợi, lập tức bước đi. Lần này không bị cản trở, Tô Mạt cúi đầu quan sát, hai sợi dây đã được tháo dỡ.<