Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
. Các cô gái trẻ đều kính sợ anh, sau lưng thường than phiền anh quá nghiêm khắc. Tô Mạt buộc phải xét lại bản thân, tại sao trước đó anh lại đối xử với cô như vậy. Có phải lời nói cử chỉ của cô khiến anh hiểu nhầm. Cộng thêm ấn tượng từ buổi tối hôm đó, nên người ta cảm thấy cô hời hợt nông cạn có thể tùy ý chòng ghẹo?
Tô Mạt thường có thói quen tìm kiếm nguyên nhân từ bản thân trước. Ngẫm đi nghĩ lại, cô tìm ra lý do có thể thuyết phục bản thân cúi đầu nhận lỗi trước người đó.
Sau một ngày tập luyện vừa mệt mỏi vừa nóng bức, khi huấn luyện viên tuyên bố giải tán, mọi người lập tức về phòng tắm rửa và thay quần áo, sau đó nằm vật xuống giường. Nhất là các đồng nghiệp nữ không buồn đi ăn tối. Một lúc sau, Phó Lệ Lợi phải đi gõ cửa từng phòng, thông báo buổi tối có buổi tụ tập, lãnh đạo phát biểu, các phòng ban tổng kết hội nghị mở rộng, mọi người mới miễn cưỡng rời khỏi phòng.
Suốt bữa cơm tối, tâm trạng Tô Mạt không tốt lắm. Một mặt, cô vẫn chưa có đủ dũng khí cúi đầu trước Vương Cư An. Mặt khác, Vương Cư An lên tiếng khen ngợi các phòng ban, biểu dương và phát phần thưởng cho một số cá nhân hoạt động tích cực, nhưng anh không hề nhắc đến Tô Mạt. Đồng nghiệp thuộc văn phòng tổng giám đốc xì xầm bàn tán, thắc mắc tại sao không có Tô Mạt của đội chúng ta? Biểu hiện của cô ấy cũng rất tốt còn gì?
Nếu chuyện này xảy ra với người khác, người đó cười nói vài câu coi như xong. Nhưng Tô Mạt cảm thấy đây là một điều ám chỉ: trước đây cô dám chơi tôi trước mặt nhiều người, bây giờ dù cô cố gắng đến mức nào, vùi đầu vào công việc ra sao, tôi cũng chẳng bận tâm. Hết thời gian thử việc là tôi cho cô biến.
Tô Mạt bóp trán, quyết định làm theo chỉ dẫn của Châu Viễn Sơn. Cô chỉ hy vọng người đàn ông này không thù dai như Châu Viễn Sơn nói.
Đại sảnh khách sạn rất náo nhiệt. Cả buổi tối, Tô Mạt không rời mắt khỏi Vương Cư An, cứ như chỉ cần cô không chú ý là để mất dấu của anh. Cô biết đây là cơ hội duy nhất, bởi vì ngày mai trở về công ty, một nhân viên cấp bậc thấp như cô sẽ không có cơ hội tiếp xúc với lãnh đạo cao cấp.
Thấy Vương Cư An một mình đi qua cánh cửa bên cạnh đại sảnh, Tô Mạt đợi một lúc cũng đi theo anh. Hỏi một nhân viên phục vụ, cô mới nhìn thấy Vương Cư An đang ngồi ở ghế sofa trong góc phòng hút thuốc lá. Đối diện anh còn có một người, người đó bị lá cây che khuất nên cô không nhìn rõ. Hai người đang trò chuyện, Tô Mạt đoán đối phương là Triệu Tường Khánh của bộ phận tiêu thụ nên cô chỉ còn cách ở bên cạnh chờ đợi.
Vương Cư An đột nhiên ngoảnh đầu về bên này. Nhìn thấy Tô Mạt, anh hỏi: “Có chuyện gì?”
Tô Mạt không muốn để người khác bắt gặp nên hơi do dự. Đến khi tiến lại gần, cô giật mình khi thấy người ngồi bên cạnh bồn cây cảnh chính là Vương Tư Nguy, người lâu ngày không lộ diện.
Vương Tư Nguy hơi đờ ra khi thấy Tô Mạt. Anh ta bất giác dò xét cô một lượt, rồi quay đầu mỉm cười với anh trai.
Tô Mạt hiểu hàm nghĩa của nụ cười đó. Trong lòng cô vừa xấu hổ vừa tức giận, bây giờ cô rơi vào tình thế đi cũng dở ở lại cũng dở.
Vương Cư An không bận tâm đến Vương Tư Nguy, chỉ nhìn Tô Mạt chằm chằm, nhưng không tiếp tục mở miệng truy vấn.
Tô Mạt đứng yên tại chỗ cúi thấp đầu, một lúc sau mới nói: “Vương tổng, không biết tôi có làm phiền anh. Bây giờ tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Vương Cư An búng tàn thuốc lá vào cái gạt tàn: “Nếu liên quan đến công việc, cô hãy tìm lãnh đạo trực tiếp của cô.”
Vương Tư Nguy lại ngoảnh đầu nhìn Tô Mạt, mỉm cười: “Anh đừng nghiêm túc quá, khiến người ta sợ hãi bỏ chạy mất bây giờ.”
Vương Cư An không thay đổi sắc mặt. Thấy Tô Mạt không nhúc nhích, anh lại lên tiếng: “Nếu không liên quan đến công việc, hai chúng ta có chuyện gì để nói?”
Vương Tư Nguy không nhịn nổi, bật cười thành tiếng.
Tô Mạt đỏ mặt, trong lòng rất sốt ruột, nhưng cô chỉ có thể chửi thầm, ngoài miệng vẫn nhỏ nhẹ: “Vương tổng, bây giờ tôi có chuyện riêng muốn nói với anh. Xin hỏi anh có rảnh không?”
Vương Cư An lại liếc Tô Mạt rồi quay sang dặn dò em trai: “Chú đi đi, những việc cần nói tôi đều nói cả rồi, chú hãy tự mình suy nghĩ kỹ lưỡng.”
Vương Tư Nguy không mấy tình nguyện nhưng vẫn đứng dậy. Lúc đi qua Tô Mạt, anh ta hỏi: “Vị tiểu thư này tên là gì nhỉ? Tôi quên mất rồi, cô ngồi đi, cứ nói chuyện từ từ, tôi không làm phiền.”
Tô Mạt đan mười đầu ngón tay vào nhau, cúi thấp đầu.
Vương Tư Nguy lại quay sang anh trai: “Nơi này phong thủy tốt, may mà lúc đó mua được chỗ ngon. Em sẽ ở đây dăm bữa nửa tháng, đóng cửa suy nghĩ về những lời dạy bảo của anh.”
Vương Cư An hừ một tiếng: “Tùy chú.” Đợi em trai đi xa, anh nhướng mắt nhìn Tô Mạt. Anh cũng không bảo cô ngồi xuống mà chờ cô mở miệng.
Tô Mạt hít một hơi sâu, cúi xuống nhìn mũi giày Vương Cư An: “Chuyện của em họ tôi, lần trước do tôi chưa làm rõ vấn đề đã nhất thời hồ đồ...Tôi xin lỗi vì sự kích động của tôi.”
“Nhà xưởng của cậu cô đúng là do tôi sai người phá bỏ.” Vương Cư An nói.
Tô Mạt cắn môi không đáp lời, Vương Cư An hỏi: “Cô nói xong rồi?”
Tô Mạt nỗ lực sắp xếp ngôn từ, v