Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341898

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.

iện này, Lão Triệu cũng không chiếu cố phụ nữ. Nếu đối phương cứ cố mời, anh ta sẽ không ngăn cản. Cô trợ lý mới ra đời, lại đi cùng ông chủ lớn nên cố gắng biểu hiện tốt, dù không biết uống rượu nhưng cũng không từ chối.
Vương Cư An hôm nay không có người chuyên môn uống thay nên anh phải uống vài ly. Nhìn cô trợ lý mặt đỏ bừng bừng, anh bất giác nhắc nhở một câu: “Tô tiểu thư, cô còn có thể uống tiếp?”
Cô trợ lý ngây ra, cười cười, nhưng không đính chính. Cô ta bày ra vẻ mặt dựa dẫm Vương Cư An, khiến đám đàn ông xung quanh dạt dào hứng khởi. Đàn ông thường thích hưởng thụ điều này. Một người cất giọng trêu chọc, nói rượu là thuốc độc xuyên thủng đường ruột, còn “sắc” là nguồn gốc gây họa.
Vương Cư An lên tiếng: “Tô tiểu thư không biết uống rượu, các vị để cô ấy tỏ ý là được rồi.” Lời nói vừa thốt ra miệng, anh liền cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Còn chưa kịp làm rõ, cô trợ lý không nhịn được, đã lên tiếng nhắc nhở: “Sếp tổng, tôi họ Dương, anh gọi tôi Tiểu Dương là được rồi.”
Vương Cư An ngẩn người, cười cười: “Xin lỗi, tôi nói nhầm.”
Người bên cạnh nói: “Sao Vương tổng có thể nhầm tên một cô gái xinh đẹp như vậy? Anh nên uống chén rượu phạt.”
Buổi tối hôm đó, Vương Cư An uống hơi nhiều. Trên đường về nhà, anh bảo tài xế đưa anh đến công ty. Đến cổng công ty, nhìn lên tòa nhà tối om, anh cảm thấy mơ hồ: nửa đêm nửa hôm mình đến đây làm gì?
Vương Cư An nửa nằm nửa ngồi trong xe ô tô gọi điện thoại. Một lúc lâu sau, đầu kia mới có người bắt máy, hét lớn tiếng: “Bây giờ là mấy giờ, mẹ nó sao suốt ngày gọi điện cho tôi làm gì?”
Vương Cư An lập tức tỉnh táo, chau mày cất cao giọng: “Vương Tiễn, mày thử nhìn xem bây giờ mấy giờ mà mày vẫn chưa thức giấc? Mày không cần đi học sao?”
Đầu bên kia im lặng, Vương Tiễn úp mở một lúc: “Không phải đâu ông già, con đang ngủ trưa, chiều nay con được nghỉ…”
4.
Vương Cư An không nói thêm một lời, lập tức cúp điện thoại, lại gọi vào số máy bàn. Đầu bên kia mãi mới bắt máy, trong lòng anh thở phào nhẹ nhõm. Anh hỏi con trai tình hình cuộc sống và việc học hành, đồng thời cằn nhằn vài câu.
Vương Tiễn đã mất hết kiên nhẫn, chỉ trả lời nhát gừng. Đầu óc Vương Cư An hiện lên hình ảnh cà lơ phất phơ không đứng đắn của con trai, trong lòng hơi sốt ruột: “Thằng nhãi này, mày đừng có giở trò với bố. Chỉ cần mày ngoáy đuôi một cái là bố biết mày muốn làm gì. Hãy cố gắng học tập, chú ý giữ gìn sức khỏe, thứ không nên động thì đừng động vào, đừng có chơi bời mụ mẫm đầu óc, mọi việc phải giữ chừng mực."
Vương Tiễn không chịu đựng nổi, lẩm bẩm: “Con biết rồi, bố càng nhiều tuổi càng lắm điều. Bố là giun đũa trong bụng con, con có buồn tiểu, bố cũng là người biết đầu tiên, thế đã được chưa?”
Vương Cư An bị con trai trêu tức, nghiến răng kèn kẹt: “Bây giờ mày giỏi rồi, dám nói chuyện kiểu đó với bố mày?”
Đầu bên kia không dám há miệng. Vương Cư An vừa lấy lại chút thể diện lập tức cúp điện thoại. Trong lòng anh thầm nghĩ: “Mẹ kiếp, lúc đó bố mày bị điên mới sinh ra mày, để bây giờ suốt ngày lo lắng bực tức. Nếu không có mày, có phải bố mày sống sung sướng biết bao. May mà bố mày vẫn còn trẻ, không mắc mấy bệnh tim mạch, cao huyết áp…Bằng không bị mày chọc tức đến nước nhồi máu cơ tim cũng không biết chừng.”
Dù nghĩ vậy nhưng anh không thể nói ra trước mặt con trẻ. Con trai anh có lẽ do thiếu mẹ từ nhỏ nên tính cách tương đối nhạy cảm yếu đuối, không bằng những đứa trẻ cùng độ tuổi khác. Vương Cư An cảm thấy huyệt thái dương đau nhức, định hút hết điếu thuốc lá rồi ra về.
Anh đẩy cửa xuống xe, tựa vào thân xe rút bao thuốc và bật lửa.
Tòa nhà tập đoàn An Thịnh thường khóa cửa vào lúc mười một giờ rưỡi tối. Văn phòng ở tầng trên tối om, chỉ có ánh đèn dưới đại sảnh, nơi bảo vệ trực đêm. Vương Cư An nheo mắt hút thuốc một lúc, đột nhiên thấy cánh cửa kính mở ra, một người từ trong đi ra ngoài.
Đó là cô gái trẻ có thân hình mảnh mai. Trên vai cô khoác túi nhỏ, tay xách cái túi lớn. Cô đưa mắt về phía anh nhưng coi như không nhìn thấy, đi thẳng ra điểm đỗ xe ở đầu đường, bắt một chiếc taxi.
Vương Cư An giơ tay nhìn đồng hồ, đúng mười một giờ rưỡi.
Anh hút hết điếu thuốc mới cảm thấy đỡ hơn một chút. Sau đó, anh ném mẩu thuốc lá, dùng chân dập tắt lửa, quay sang nói với tài xế: “Về nhà.”
Tô Mạt mười hai giờ đêm mới về đến nhà. Mặc dù chỉ muốn lên giường ngủ ngay nhưng tính cô sạch sẽ, mệt mỏi đến mức nào cũng phải tắm rửa tử tế. Đến khi tắm xong, cô đã tỉnh táo trở lại. Trong lúc chờ hong khô tóc, cô lấy laptop và tập tài liệu đối chiếu kỹ càng.
Gần đây Tô Mạt ít phải tham gia các bữa cơm xã giao. Vương Cư An luôn tìm đủ lý do gạt cô, sắp xếp người khác. Nhiều lần như vậy, Vương Á Nam cũng không thể miễn cưỡng. Tô Mạt cảm thấy bản thân gặp may, cô không cần uống rượu cũng khỏi cần nói những lời khách sáo nịnh bợ, trên người không có mùi hôi của rượu thuốc. Nhưng Tô Mạt cũng chỉ thanh tịnh vài ngày, lại được cấp trên giao nhiệm vụ mới, công việc lần này có áp lực không nhỏ. Sự việc bắt nguồn từ chính bản thân cô.
Thời gian g