Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.
ọi điện cho hai bên, để quyết định phương án cuối cùng. Đầu tiên, cô nhờ bố mẹ liên hệ trường học ôn thi. Bố mẹ cô sẽ đưa Thanh Tuyền đến Nam Chiêm chơi vào kỳ nghỉ hè, sau đó nhân tiện dẫn Chung Thanh cùng về quê. Tô Mạt đã hơn một năm chưa về nhà. Với phương án này, ông bà Tô rất vui mừng, ông bà Chung cũng có thể yên tâm.
Trong hai ngày cuối cùng, Tô Mạt làm xong PPT, cấp trên lại thay đổi quyết định. Bởi vì đối tác mới chuyển máy móc và thiết bị bằng đường hàng không đến. Thiết bị được đóng trong thùng nhôm cỡ lớn. Đáng lẽ thiết bị tiếp tục được ủy thác vận chuyển đến thành phố diễn ra triển lãm nhưng sợ chậm trễ thời gian, Vương Á Nam bảo Tô Mạt lái xe chuyển thiết bị đi trước, còn những người khác sẽ đi máy bay vào sáng sớm ngày hôm sau. (PPT: viết tắt của từ PowerPoint)
Bởi vì lái xe tám tiếng đồng hồ liền, Tô Mạt mới nhận được bằng lái nên trong lòng rất lo lắng. Cô biết rõ phương thức dùng người của Vương Á Nam, bà luôn khai quật tiềm lực của cấp dưới, hy vọng ai cũng biến thành người toàn năng. Tô Mạt không muốn để lộ vẻ nhút nhát trước mặt lãnh đạo. Ngẫm đi nghĩ lại, cô đề nghị Vương Á Nam cử một người trợ lý trẻ tuổi có kỹ thuật lái xe giỏi đi cùng cô. Cô lấy lý do cần người giúp vận chuyển và lắp đặt thiết bị, lái xe đường dài có thể thay nhau.
Hôm xuất phát, Tô Mạt và người trợ lý đến công ty từ sáng sớm. Lần này, công ty điều một chiếc xe tốt.
Hai người chuyển thiết bị vào cốp sau, bên cạnh có người chạy tới giúp đỡ. Tô Mạt ngẩng đầu, phát hiện đó là Lão Trương, tài xế riêng của Vương Cư An. Lão Trương mở cửa trước, ngồi vào vị trí tài xế mới nói với Tô Mạt: “Tô tiểu thư, để tôi lái cho.”
Trong lòng Tô Mạt mừng thầm, có người tài xế lâu năm đi cùng, đường xa đến mấy cũng không sợ. Cô khách sáo đáp: “Chú Trương, lái xe suốt tám tiếng đồng hồ rất mệt, dù sao chúng tôi cũng có bằng lái, chúng ta có thể thay nhau.”
Lão Trương điềm nhiên mở miệng: “Đừng nói là tám tiếng, tôi từng lái liên tục từ sáu giờ sáng đến sáu giờ tối. Cô cứ yên tâm chuẩn bị công việc của mình là được.”
Tô Mạt nhìn gương mặt dãi nắng dầm sương của người tài xế, trong lòng rất cảm động: “May mà có chú, bằng không chúng tôi đi đường chắc chắn sẽ lo lắng sợ hãi, buổi tối đến đó ngủ cũng không ngon giấc.”
Lão Trương hưởng thụ câu nói này, cười ha hả: “Là Vương tổng suy nghĩ chu toàn, cậu ấy nhắn với tôi từ trước.”
Tô Mạt lặng thinh, đến khi ô tô chuyển bánh, cô mới hỏi: “Mấy ngày này Vương tổng không cần dùng xe?”
“Cậu ấy đi công tác rồi.” Lão Trương trả lời ngắn ngọn.
Lão Trương lái xe bình ổn, trên đường đi không gặp bất cứ trục trặc nào. Sau vài lần nghỉ ngơi giữa đường, Tô Mạt tựa vào thành ghế nghỉ ngơi nhưng không thể chợp mắt. Một mặt, cô lo người tài xế mệt mỏi buồn ngủ. Mặt khác, cô lại nghĩ đến buổi triển lãm vào ngày mai. Điều duy nhất Tô Mạt có thể làm bây giờ là học thuộc lòng bài diễn thuyết. Tô Mạt lật giở tài liệu trong tay, xem rất tập trung, cô bất giác đọc ra miệng.
Đồng nghiệp trẻ tuổi ngồi ở ghế lái phụ ngủ gà ngủ gật. Lão Trương nói: “Tuy tôi nghe không hiểu, nhưng cô hãy đọc to một chút, có thể giúp tôi tỉnh táo.”
Tô Mạt cười cười, coi ông ta như khách hàng, diễn giải một lượt từ đầu đến cuối báo cáo.
Lão Trương lắc đầu: “Giọng nói của cô giống nhạc ru ngủ, nếu là trước đây sẽ bị “đấu tố” đấy."
Tô Mạt hơi xấu hổ: “Có phải tôi không chuyên nghiệp và không có khí thế lắm?”
Lão Trương lại lắc đầu: “Không phải, rất tốt. Ý của tôi là, dù nghe không hiểu nhưng tôi vẫn thích nghe.”
Tầm chạng vạng tối, ba người đến khách sạn công ty đặt trước. Sau bữa tối đơn giản, ba người về phòng nghỉ ngơi.
Tô Mạt cả đêm ngủ không yên giấc. Cô mơ thấy mình lên bục diễn thuyết, nhưng không thể tìm thấy file PPT trong laptop. Dưới hội trường ồn ào huyên náo, Vương Á Nam chau mày đanh mặt.
Cô giật mình tỉnh giấc, sống lưng toát mồ hôi lạnh, cố thế nào cũng không thể ngủ tiếp. Sau đó, Tô Mạt thức dậy kiểm tra máy tính, USB và bản copy trong điện thoại di động. Tiếp theo, cô chỉnh lý số liệu một lượt, thử diện bộ quần áo mặc trong buổi báo cáo, lại đứng trước gương luyện tập biểu cảm và tư thế. Đến khi hai mí mắt díu vào nhau, cô mới bò lên giường đi ngủ.
Ăn sáng xong, Tô Mạt đi hội trường triển lãm. Tuy vẫn còn sớm nhưng ngoài cổng đã đỗ đầy xe hơi. Vào cửa trình giấy mời, mỗi người được phát một tấm thẻ đeo vào cổ. Cuối cùng tới đại sảnh lớn, Tô Mạt lên khu vực sân khấu đi một vòng, tưởng tượng ra biển người ở bên dưới, trong lòng cô hơi căng thẳng.
Càng những lúc như thế này, thời gian càng trôi nhanh. Dòng người ùn ùn kéo vào cửa chính. Không bao lâu sau, Vương Á Nam cùng mấy thành viên hội đồng quản trị và lãnh đạo công ty xuất hiện.
Khi Tô Mạt bước lên sân khấu, trước đó đã có mấy công ty diễn thuyết xong, người vừa diễn thuyết là một người đàn ông làm nghiên cứu, bài phát biểu của anh ta rất khô khan, bên dưới dần nổi lên tiếng ồn ào. Tô Mạt cảm thấy bầu không khí tương đối thoải mái.
Đến lượt Tô Mạt, bốn bề đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Sau lưng cô là màn