Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

rồi, ly rượu này còn lâu mới đến lượt anh uống. Lãnh đạo lớn của chúng ta đang ở đây, sao anh có thể “cầm đèn chạy trước” lãnh đạo? Phía Vương tổng là chủ xị bữa cơm tối nay thì không nói làm gì.” Nói xong, anh ta rót đầy một ly rượu nhét vào tay Tô Mạt.
Tô Mạt hiểu ý người này, cô nên kính rượu lãnh đạo trước. Tuy nhiên, cô đã cùng mọi người đã kính rượu lãnh đạo ngay từ lượt đầu tiên, không biết lần này bọn họ định giở trò gì. Tô Mạt bất giác nhìn Vương Cư An, vừa vặn chạm mắt đối phương. Nhưng anh điềm nhiên như không liên quan đến mình.
Người đưa ra yêu cầu trước đó lại nói: “Tô tiểu thư, có một vấn đề tôi không tiện hỏi, thôi thì cứ nói ra, nếu cô đã kết hôn, chắc cô biết cách uống rượu giao bôi? Nếu cô chưa kết hôn, chắc chắn cũng từng xem người khác uống?”
Nghe câu này, người xung quanh tỏ ra hưng phấn: “Nếu đã uống thì phải uống giao bôi lớn, bằng không chẳng thú vị gì cả.”
Rượu giao bôi phân chia hai kiểu lớn nhỏ. Uống giao bôi lớn có nghĩa hai người vòng tay qua cổ nhau để uống rượu. Còn giao bôi nhỏ hai người chỉ cần ngoắc tay vào nhau là được.
Trước đây, Tô Mạt từng chứng kiến mọi người chơi trò uống rượu giao bôi, nhưng đây là lần đầu tiên cô rơi vào tình huống này. Hai má cô đỏ bừng, trong lòng rất lúng túng khó xử. Cô lén lút liếc nhìn vị lãnh đạo mà cô phải mời rượu. Ông ta tuổi ngoài năm mươi, rất chững chạc đường hoàng, tuy miệng nở nụ cười hòa nhã nhưng đáy mắt ông ta tựa hồ vụt qua tia không vui.
Xem ra ly rượu này uống cũng dở, không uống cũng dở. Cho dù cô mặt dày mời người ta, người ta cũng chưa chắc đón nhận. Nếu không uống, hai bên sẽ rơi vào cảnh ngượng ngập. Tô Mạt rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nhưng cô không muốn khinh suất.
Trong khi mọi người đang hớn hở chờ xem trò vui, Vương Cư An đột nhiên hỏi một câu: “Cô có được không đấy?” Vừa mở miệng, anh vừa từ tốn gí mẩu thuốc lá xuống gạt tàn.
Bốn bề yên tĩnh trong giây lát rồi nổi lên tiếng cười ha hả. Con trai ông bộ trưởng ngồi bên cạnh vỗ vai Vương Cư An: “Cư An, thế nào gọi là cô có được không? Anh còn không biết người của anh được hay không? Nói ra liệu ai tin?”
Vương Cư An cười cười: “Tô tiểu thư đâu phải người của tôi. Tôi chỉ biết cô ấy không uống được rượu, hôm nay coi như phá lệ.”
Con trai ông bộ trưởng có mối quan hệ thân thiết với Vương Cư An, anh ta khoác vai anh: “Anh bạn đừng bịa chuyện linh tinh, tôi thấy anh không nỡ để cô ấy uống thì đúng hơn.” Lời nói vừa dứt, người xung quanh càng cười náo nhiệt.
Vương Cư An nói: “Nếu cô ta là người của tôi, tôi sẽ lập tức bảo cô ta uống, không nằm bò tại hiện trường không ra khỏi cửa. Nhưng cô ta không phải, nếu cô ta uống say, tôi sẽ không tiện ăn nói với người khác.” Lập tức có người hỏi anh đối tượng là ai, nhưng Vương Cư An chỉ hơi lắc đầu, không lên tiếng.
Vị lãnh đạo tỉnh mỉm cười lên tiếng: “Các cậu không nghĩ ra sao? Các cậu đã chứng kiến tiểu Vương nói hộ người khác bao giờ chưa? Tô tiểu thư ban nãy đã uống với tôi hai ly, như vậy là được rồi. Quân tử nên tác thành việc tốt của người khác.”
Vương Cư An đang hút thuốc, anh hơi cúi đầu, ho khan hai tiếng.
Con trai ông bộ trưởng nhìn anh cười cười: “Anh bạn đừng đóng kịch nữa.” Anh ta gọi một cô gái trẻ ở bàn bên cạnh đi đến, dặn dò cô gái: “Em hãy uống rượu giao bôi lớn với Vương tổng của chúng ta, coi như làm mẫu cho Tô tiểu thư.”
Cô gái trông rất xinh đẹp, hành vi cử chỉ phóng khoáng. Cô cầm ly rượu đứng trước mặt Vương Cư An: “Vương tổng, tôi kính anh, liệu tôi có vinh hạnh hay không?”
Vương Cư An vẫn ngồi tựa người vào thành ghế hút thuốc, không vội trả lời.
Con trai ông bộ trưởng huých người anh: “Phụ nữ đã chủ động đến mức này, anh có ý gì vậy?”
Vương Cư An mỉm cười: “Anh đừng sốt ruột, tôi muốn hỏi cô ấy một vấn đề trước.” Anh nhìn cô gái, cất giọng rất ôn hòa: “Cô bao nhiêu tuổi?”
Cô gái nở nụ cười ngọt ngào: “Hai mươi tư ạ.”
Người bên cạnh liền nói: “Vương tổng không phải muốn hỏi cô bao nhiêu tuổi?”
(Câu “bao nhiêu tuổi” cũng có nghĩa là "lớn bao nhiêu")
Lúc này, cô mới hơi xấu hổ, đứng yên một chỗ tủm tỉm cười. Vương Cư An quay sang người vừa lên tiếng: “Các anh đừng làm cô gái nhỏ sợ hãi.”
Con trai ông bộ trưởng cười híp mắt, hỏi cô gái: “Vương tổng nói giúp em đấy, anh ấy tuyệt không?”
Cô gái trẻ đỏ mặt, lí nhí đáp: “Tuyệt ạ, vì vậy em kính Vương tổng đầu tiên.” Cô cất giọng dịu dàng: “Vương tổng, em mỏi tay rồi, tốt xấu gì anh cũng nên tỏ thái độ.”
Vương Cư An đã quen cảnh tượng này, anh mỉm cười đứng dậy, thuận tay dập điếu thuốc vào gạt tàn, cầm ly rượu nói với cô gái: “Cô còn trẻ tuổi, có tiền đồ. Tôi uống hết ly này, cô tùy ý.”
Cô gái có thân hình cao ráo, nhưng vẫn chỉ giống con chim nhỏ bên cạnh Vương Cư An. Hai người cùng đứng một chỗ trông rất nổi bật. Chỉ là khoảng cách hơi gần, cô gái hơi bối rối, mỉm cười ngước nhìn anh. Cô đang định giơ cánh tay trắng trẻo vòng qua cổ người đàn ông, Vương Cư An đã nhẹ nhàng ngoắc tay cô, cúi đầu uống ly rượu của mình.
Cô gái hơi ngây ra, nhưng cũng uống rượu. Mọi người đều vỗ ta