Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.
anh. Ánh mắt bà tối sầm, bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay Vương Cư An: “Vậy thì phiền anh thay tôi tiếp đãi mấy vị lãnh đạo.”
Vương Cư An nói: “Cháu là cháu trai cô, mà cô còn khách sáo với cháu như vậy. Người một nhà nói những lời này xa cách quá.”
Buổi tối hôm đó, Tô Mạt và Vương Cư An phải lượn quanh thành phố, bởi đám khách hàng chơi bời rất ác chiến. Bọn họ hết đi xông hơi lại đi hát karaoke và uống rượu. Bên cạnh mỗi người đàn ông đều có hai cô gái trẻ. Lúc mới bắt đầu, bọn họ còn nghiêm chỉnh, sau khi uống vài ly rượu liền thay đổi hoàn toàn. Bọn họ ôm các cô gái vừa hát vừa nhảy nhót. Ánh đèn tối mờ mờ, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, Tô Mạt mấy đêm liền ngủ không đủ giấc nên lờ đà lờ đờ, chỉ ngồi lặng lẽ ở góc phòng, tâm trạng cũng lên xuống theo điệu nhạc.
Tối qua, cô đứng bên cửa sổ phòng khách sạn ngắm cảnh đêm. Thành phố về đêm xe cộ như mắc cửi, đèn đóm sáng choang. Lúc đó, cô tràn đầy ý chí chiến đấu, bất giác cảm khái thế sự vô thường: nếu quá khứ không có trắc trở, thì làm sao có cơ duyên của ngày hôm nay và ngày mai tươi đẹp?
Bây giờ cô mới nhận ra, kiến thức chuyên ngành mà cô cố nhồi nhét trước đó vô tác dụng, nỗ lực trong nửa tháng trời chẳng thể sánh bằng một buổi tối kỳ lạ.
Một khách hàng liếc qua Tô Mạt, nói với Vương Cư An: “Tô tiểu thư là người có học thức, lại làm kỹ thuật, chắc không quen với những nơi như thế này.”
Vương Cư An cũng không vạch trần, mỉm cười trả lời: “Học rộng đương nhiên sẽ có tầm nhìn, nhưng tầm nhìn quá cao, phạm vi tiếp xúc sẽ bị hạn hẹp. Là tốt hay xấu cũng chưa biết.”
Mọi người tìm được đề tài về sự thanh cao của người trí thức, lần lượt nhắc đến mấy nhân vật “hải quy” ở một doanh nghiệp nào đó, nói anh ta cao ngạo như thế nào, khó hòa nhập với xã hội và xu hướng chung ra sao.
Tất cả trò chuyện vui vẻ đến nửa đêm mới có khách hàng đề nghị giải tán. Vương Cư An bảo Tô Mạt lái xe tiễn khách hàng. Sau khi tiễn hết khách hàng, hai người mới quay về khách sạn.
Tô Mạt cố giữ tỉnh táo. Vương Cư An ngồi ở ghế lái phụ lặng thinh. Sau đó, anh đột nhiên mở miệng: “Cô nhầm đường rồi, đáng lẽ phải rẽ phải ở ngã tư trước đó mới đúng.”
Tô Mạt mới lấy bằng lái chưa bao lâu, lại ở nơi xa lạ không rành đường. Cô hơi hốt hoảng: “Nơi này không thể quay xe, chúng ta làm thế nào đây?”
Vương Cư An nói: “Lan can phía trước có một chỗ hổng, cô có thể quay đầu ở đó.”
Tô Mạt do dự. Tuy bây giờ đã tối muộn nhưng trên đường vẫn đông xe cộ qua lại. Hơn nữa nơi này cấm rẽ ngang, nếu cô lái xe bừa bãi, để xảy ra sự cố thì chết dở.
Vương Cư An tựa người vào thành ghế, liếc Tô Mạt: “Cô e ngại thì đừng quay đầu ở chỗ này. Nhưng tôi cũng không biết nên đi đường nào.”
Tô Mạt có ý định tìm đường khác. Vương Cư An lại nói: “Bây giờ cô không rẽ ngang sẽ không kịp đâu đấy. Hay là cô muốn đi với tôi cả đêm?”
Tô Mạt giật mình, đánh tay lái về bên trái theo phản xạ. Cô nhanh chóng rẽ sang bên kia đường rồi quay đầu.
Vương Cư An cất giọng uể oải: “Làm vậy mới đúng. Quy tắc chỉ là thứ “chết”, con người là vật thể “sống”. Con người “sống” sao có thể bị quy tắc ngáng đường?”
Tô Mạt nghĩ thầm: chính vì nhiều người có suy nghĩ như anh nên xã hội mới ngày càng loạn.
Thấy cô lặng thinh, Vương Cư An cười cười: “Sao thế? Tô tiểu thư trở thành “hải quy” có học vấn cao trong một ngày, đến giờ vẫn chưa định thần à?”
Tô Mạt vội trả lời: “Không phải, hôm nay rất cám ơn Vương tổng chỉ bảo. Tôi đang định cám ơn anh.”
“Tôi chỉ bảo cô cái gì? Sao tôi không biết nhỉ?” Vương Cư An hỏi lại.
Tô Mạt vốn khó chịu khi nghe câu nói trước đó của anh, bây giờ đã giở hết những lời nịnh bợ nhưng càng nói càng sai, trong lòng cô hoảng hốt, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Vương Cư An đợi một lúc, thấy Tô Mạt vẫn im lặng, anh mới từ tốn mở miệng: “Người Nhật Bản nói tiếng Anh rất nặng. Họ quen dùng những âm tiết vay mượn trong tiếng Nhật để thay thế phiên âm tiếng Anh.”
Tô Mạt đáp qua loa: “Vương tổng đúng là kiến thức uyên bác.”
“Tôi từng sống ở bên đó hai năm.” Vương Cư An nói.
Tô Mạt nghĩ thầm: thế thì có gì lạ đâu?
Cô lại tiếp tục ngậm miệng. Vương Cư An lên tiếng: “Hễ sốt ruột là đỏ mặt. Cô sợ người khác không nhìn ra cô đang nóng ruột hay sao?”
Cũng không rõ do bốn bề yên tĩnh hay cơ thể mệt mỏi sau bữa nhậu nhẹt, Tô Mạt nghe ra một sự xao động trong âm thanh hơi khàn khàn của người đàn ông này. Nhưng cô không nghĩ ngợi nhiều, chỉ nói: “Tôi thấy anh tỏ ra rất chuyên nghiệp khi bàn về vấn đề kỹ thuật với khách hàng. Anh mới là “người thật không lộ tướng”.
Vương Cư An mô phỏng giọng điệu của Tô Mạt: “Tô tiểu thư quá khen, tôi chỉ là ứng phó tại chỗ mà thôi. Tôi xem tài liệu do cô viết rồi học đi đôi với hành.” Anh ngừng lại vài giây, tiếp tục lên tiếng: “Trên đời này luôn tồn tại loại người làm đá kê chân của kẻ khác, hơn nữa còn làm một cách cam tâm tình nguyện, cô nói có đúng không?”
Tô Mạt hít một hơi sâu, cười cười: “Đó cũng là vì Vương tổng…tài trí vẹn toàn.”
Vương Cư An quay sang nhìn cô: “Ai mà chẳng thích nghe những lời tâng bốc nịnh nọt