Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.
hình cực lớn, phía trước là đám đông, ánh sáng từ các ngọn đèn tụ tập vào người Tô Mạt, cô cảm thấy toàn thân tê liệt.
Tô Mạt đưa mắt xuống hàng ghế đầu tiên. Vương Á Nam ngồi nghiêm chỉnh, sắc mặt vô cảm. Tô Mạt càng khẩn trương, cô giơ tay chỉnh lại micro trên cổ áo, âm thầm hít một hơi sâu rồi mới nói lời mở đầu.
Tô Mạt đột nhiên cảm thấy âm thanh vang vọng trong hội trường không phải của bản thân cô. Giọng nói xa lạ đập vào màng nhĩ, khiến tim Tô Mạt đập thình thịch. Ngón tay cô run rẩy, cô cố gắng di chuyển con chuột, tài liệu PPT xuất hiện trên màn hình lớn. Tất cả đều rất quen thuộc, Tô Mạt lại giở một trang, từng con chữ đều là tâm huyết của cô. Nhưng Tô Mạt vẫn chưa đủ tự tin. Sống đến từng tuổi này, cô chưa bao giờ phát biểu trước nhiều người như vậy. Hơn nữa phần lớn là tinh anh có học vấn cao. Trong lòng Tô Mạt khó tránh khỏi lo lắng, loại “gà mờ” kiểu ứng phó như cô bị người trong nghề nhìn thấu.
Tô Mạt lại một lần nữa hít một hơi sâu, điều chỉnh tốc độ lời nói. Dù đầu óc cô vẫn trống rỗng nhưng nhờ luyện tập vô số lần, ngôn từ vẫn tuôn ra như suối. Phát hiện ra điều này, Tô Mạt thả lỏng tinh thần. Cô thầm động viên bản thân: “Người có chuyên ngành giỏi hơn mình không biết ăn nói bằng mình. Người giỏi ăn nói hơn lại không chuyên nghiệp bằng mình. Mình sẽ đánh cược một lần”.
Nhờ phát huy tinh thần hiếu thắng, Tô Mạt diễn thuyết ngày càng trôi chảy. Đúng lúc này, một người đàn ông đẩy cửa đi vào hội trường. Người đàn ông cao lớn điển trai thu hút mọi con mắt của phái nữ. Anh đi tới hàng ghế phía sau ngồi xuống, lặng lẽ dõi mắt lên sân khấu.
Tô Mạt bất giác ngừng lại trong giây lát. Nhưng cô nhanh chóng rời ánh mắt, phát biểu một lèo nội dung còn lại. Cho đến khi nghe tiếng vỗ tay rào rào ở bên dưới, lại thấy Vương Á Nam gật đầu, trái tim đang treo lơ lửng của Tô Mạt mới quay về vị trí cũ.
5.
Lòng bàn tay Tô Mạt lạnh toát, cô không rõ mình đi xuống sân khấu bằng cách nào, đôi giày cao gót bảy phân không hề loạng choạng, nhưng toàn thân cô như giẫm trên lớp bông. Đầu óc cô lúc tỉnh táo lúc mù mờ.
Đồng nghiệp đưa cho Tô Mạt một chai nước khoáng, Tô Mạt vội vàng cám ơn, cầm uống một ngụm. Khi kéo thùng chở thiết bị đi về khu vực triển lãm, Tô Mạt mới phát hiện đôi chân cô mềm nhũn, bước đi không còn vững vàng như trước. Cô đứng ở đó một lúc, thầm động viên bản thân, nghiến răng lấy hết sức lực, cuối cùng cũng đưa thiết bị tới vị trí triển lãm.
Khâu tiếp theo là lắp đặt và chạy thử thiết bị, trưng bày thành quả của dự án. Để đề phòng sai sót, trước khi xuất phát, Tô Mạt đã luyện tập vô số lần. Do đó bây giờ tuy không có tài liệu hướng dẫn sử dụng và sơ đồ mạch điện, cô vẫn có thể nói làu làu.
Dần dần có đông người đứng xung quanh bục triển lãm, lần lượt đưa ra câu hỏi với Tô Mạt. Trong đó có không ít người ngoài ngành, Tô Mạt không hoàn toàn tự tin, tâm trạng vẫn hơi căng thẳng. Gặp phải vấn đề khó nhằn, cô nảy sinh tâm lý ăn may như lúc thi đại học.
Tiếp theo là mấy khách hàng Đông Nam Á, nói tiếng Anh có đặc điểm riêng, Tô Mạt ứng phó qua loa. Cuối cùng còn lại một vị khách hàng Nhật Bản tương đối cố chấp. Người này phát âm rất nặng, tiếng Anh pha lẫn tiếng Nhật, một từ đơn lặp đi lặp lại bốn năm lần, khiến Tô Mạt chẳng biết đường nào mà lần. Tô Mạt nhẫn nại lắng nghe nhưng đối phương vẫn tỏ ra không hài lòng.
Trán Tô Mạt đổ đầy mồ hôi, cô mấy lần đưa mắt về phía Vương Á Nam, trong lòng thầm nghĩ phải đuổi vị khách này đi chỗ khác bằng bất cứ giá nào, không thể để lãnh đạo phát hiện cô rơi vào tình trạng lúng túng. May mà Vương Á Nam bị mọi người vây quanh, chuyên tâm trò chuyện với người cùng ngành ở trong nước, không rảnh chú ý đến khu vực triển lãm, Tô Mạt mới miễn cưỡng yên tâm một chút. Nhưng vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy Vương Cư An từ đằng sau khu triển lãm tiến lại gần.
Vương Cư An đi trong tư thế oai phong, anh hầu như quen biết tất cả nhân vật có vai vế xuất hiện tại buổi triển lãm, hai bên bắt tay thân thiện, hoặc ghé sát tai thì thầm, thu hút sự chú ý của mọi người. Đến Vương Á Nam cũng tỏ ra hiếu kỳ, khi phát hiện đối tượng chính là cháu trai mình, sắc mặt bà lộ vẻ ngạc nhiên. Nhưng bà nhanh chóng khôi phục vẻ lạnh lùng và bình tĩnh.
Vương Cư An không đi thẳng về phía trước mà anh đột nhiên đổi hướng, đi sang khu vực triển lãm.
Tô Mạt đang dồn hết tâm tư đối phó với vị khách Nhật Bản, không ngờ bên cạnh xuất hiện một lãnh đạo cao cấp của tập đoàn. Cô lập tức ngượng ngập, gương mặt nóng ran. Vương Cư An điềm nhiên như không, cũng chẳng chào hỏi một ai. Anh phảng phất chỉ có hứng thú với thiết bị đang đặt trên bục triển lãm. Xem xét một lúc, anh tùy tiện lật giở tài liệu trên bàn.
Tập tài liệu đó do Tô Mạt tự thu thập và viết ra. Vương Cư An đọc từng trang một, gặp phải vấn đề mang tính chuyên ngành, anh xem xét kỹ hơn. Sau đó, anh dừng lại ở tập photo “Tiêu chuẩn thông tin mạng vô tuyến và hữu tuyến” cuối cùng.
Tô Mạt không đoán ra ý đồ của Vương Cư An, cô không nhịn được liếc tập tài liệu trên tay anh. Vừa nhìn tài liệu, Tô Mạt lập t