Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.

. Nhưng không phải câu nào cũng lọt tai, nguyên nhân thứ nhất xem đối phương có biết ăn nói hay không, thứ hai là xem cô ta có thành tâm hay không?”
Tô Mạt trề môi, không đáp lời.
Vương Cư An cười cười: “Cô đúng là chẳng biết vận dụng gì cả, rất chi vô vị.”
Lúc dừng xe lại, Tô Mạt mới mở miệng: “Vương tổng, đến nơi rồi. Anh cứ xuống xe trước, tôi còn phải đi đỗ xe nữa. Chúc anh ngủ ngon.”
Vương Cư An đưa mắt ra ngoài cửa sổ, khách sạn quả nhiên hiện ra ngay trước mắt. Anh “ừm” một tiếng. Đang định mở cửa xuống xe, Vương Cư An đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay người nhìn Tô Mạt, đồng thời cất giọng bình thản: “Cô muốn mượn dự án này để leo cao, bà già chưa chắc đã ủng hộ. Cho dù trước đây bà ấy có suy nghĩ đó, bây giờ cũng chưa chắc có thể thực hiện. Cô cứ chờ xem tôi đoán đúng hay sai?”
Vương Cư An nói xong liền xuống xe, đóng sập cánh cửa, sải bước dài đi vào khách sạn.






Hình Xăm
Sau buổi tối hôm đó, Tô Mạt thường nhớ đến câu nói của Vương Cư An.
Theo như anh nói, dường như lần này cô đã tốn công vô ích. Tô Mạt cũng biết rõ, khi Vương Á Nam giao chức vụ trợ lý chủ tịch cho cô, bà tỏ thái độ lập lờ nước đôi. Bà chỉ nói trợ lý cũ nghỉ đẻ nên để cô thay thế. Mấy tháng trôi qua trong nháy mắt, cô không thể đợi người ta hết kỳ nghỉ đẻ, rồi lại nhường vị trí cho nguời ta. Kiểu gì cô cũng phải tìm đường rút cho mình. Tô Mạt không muốn quay lại Văn phòng tổng giám đốc, không muốn trở thành nhân vật nhỏ bé tương lai mờ mịt.
Vài ngày sau khi cuộc triển lãm kết thúc, Vương Á Nam quả nhiên gọi cô vào phòng làm việc nói chuyện.
Tâm trạng của Vương Á Nam xem ra không có gì bất thường. Đầu tiên, bà hỏi Tô Mạt về tiến triển của dự án xe hơi. Nhắc đến dự án đó, cô không nhịn được chau mày, ánh mắt ẩn hiện tia chán ghét. Khách hàng rõ ràng có mối quan hệ thân thiết với Vương Cư An nên cô cũng hết cách. Nếu không phải vụ này coi như xong, Vương Á Nam sẽ áp chế bằng mọi giá. Nhưng hiện tại chẳng còn cách nào khác, hội đồng quản trị nhìn vào thành tích kinh doanh, Vương Á Nam đành bắt Tô Mạt tiếp tục theo dõi tiến độ. Rõ ràng là một lá bài tốt, vậy mà bị người khác cướp đoạt giữa đường, bảo sao bà không buồn bực.
Vương Á Nam gật đầu: “Đúng, người trẻ tuổi nên nhìn xa trông rộng. Phụ nữ đến ba lăm tuổi mới thật sự chín chắn. Tuổi cô bây giờ vẫn là giai đoạn học hỏi, đừng chỉ nhìn vào lợi ích nhỏ trước mắt.”
Ngừng một hai giây, bà nói tiếp: “Cô có biết ưu điểm lớn nhất của cô là gì không? Đó chính là tính thật thà. Một người thật thà nếu rơi vào đám đông thật thà, anh ta sẽ không đáng giá một xu. Nhưng một điều trùng hợp là xung quanh tôi toàn kẻ miệng nam mô bụng một bồ dao găm.” Bà không nói tiếp, ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ gỗ lim đứng ở góc tường đối diện: “Đám các bà phu nhân hẹn mấy giờ?”
“Khoảng ba giờ, lát nữa là đến cuộc hẹn.” Tô Mạt đáp.
Vương Á Nam tỏ ra không hào hứng: “Tôi và mấy bà đó chẳng có tiếng nói chung, gặp nhau toàn đánh mạc chược, bàn chuyện gia đình, lãng phí thời gian. Tôi không muốn đi mà các bà gọi điện thoại hẹn hết lần này đến lần khác.” Bà đột nhiên hỏi: “Cô thử nói xem lần này tôi có nên đi hay không?”
Tô Mạt do dự vài giây: “Tôi cảm thấy chủ tịch nên đi, coi như thư giãn tinh thần. Tôi đã dò hỏi, lần này hình như họ hẹn cả phu nhân của bí thư Khổng.”
Vương Á Nam vẫn chẳng để tâm: “Tôi biết tay bí thư Khổng đó. Vụ miếng đất sân bay cũ lần trước, ông ta cũng là người quyết định cuối cùng. Còn về phu nhân của ông ta...”
Tô Mạt lên tiếng: “Nghe nói bí thư Khổng có quan niệm về gia đình tương đối bảo thủ, tình cảm vợ chồng khăng khít. Lần trước Vương tổng tìm ông ấy xin giúp đỡ, mời mấy lần nhưng ông ấy đều không chịu lộ diện để tránh điều tiếng. Phu nhân của ông ấy...”
Vương Á Nam bắt đầu có hứng thú, bà uống một ngụm trà: “Vậy thì tôi đi.” Bà dặn dò: “Cô cũng đi cùng tôi, nhân tiện lái xe, lát nữa đưa tôi về... Vài ngày nữa, tôi sẽ bảo người điều một chiếc ô tô cho cô.”
Tô Mạt cùng Vương Á Nam đi tới điểm hẹn. Nơi đó nằm trên sườn núi, gần bờ biển. Lúc này, mặt trời chếch về phía tây, tiếng sóng biển rì rào.
Một chiếc bàn mạc chược đã đặt dưới dàn hoa tử đằng từ lâu. Theo cơn gió nhè nhẹ, những cánh hoa tử đằng màu tím nhạt rơi xuống bài mạc chược trắng muốt và các loại đồng xèng, tạo nên cảnh tượng có ý vị đặc biệt.
Vương Á Nam vừa đến, lập tức có người nhường chỗ.
Những người có mặt ở nơi này đều là phụ nữ bốn năm mươi tuổi, ăn mặc lịch sự, đầu óc đen nhánh, móng tay sạch sẽ. Nhìn là biết bọn họ không phải là người suốt ngày quanh quẩn bên đàn ông con cái và việc nhà, càng không phải là người khom lưng vì cơm áo gạo tiền. Để phù hợp với hoàn cảnh, Vương Á Nam thay bộ đồ có màu sắc tươi sáng, trang điểm nhẹ nhàng. Thời trẻ bà cũng là người có nhan sắc, bây giờ sắc mặt bà hồng hào, trông như người phụ nữ mới ngoài bốn mươi.
Mấy người phụ nữ lịch sự chào hỏi nhau. Chỉ có người phụ nữ ngồi ở phía đông ít mở miệng nhất. Bà mặc đồ hết sức giản dị. Mọi người bắt c


XtGem Forum catalog