XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1967 lượt.


Vương Á Nam như không nghe thấy, giơ tay cầm cốc trà. Cốc trà nóng bỏng tay, bà nghiêm giọng: “Nóng thế này uống kiểu gì hả?”
Nước trà ở trong cốc đổ ra ngoài. Tô Mạt kêu thầm một tiếng, cổ tay bỏng rát như lửa đốt. Cô cúi đầu, phát hiện trên cổ tay phải xuất hiện một hình tròn đo đỏ.
Vương Á Nam nhìn người đàn ông trẻ tuổi ở bên cạnh, ánh mắt ẩn hiện tia chán ghét: “Cậu về đi, lát nữa tôi còn có công việc cần giải quyết.” Bà chẳng thèm nhìn Tô Mạt: “Cô cũng về đi, đi hết cho tôi.”
Người đàn ông trẻ tuổi không nói một lời, đứng dậy quay người đi ra cửa.
Tô Mạt đâu dám đi theo, yên lặng đứng tại chỗ. Cho đến khi người giúp việc đưa trách trà nguội tới, Vương Á Nam cầm uống hai ngụm, hỏi thẳng: “Hai người quen nhau à?”
Tô Mạt căng thẳng, trán rịn mồ hôi trong giây lát. Nhưng đầu óc xoay chuyển nhanh, cô trả lời rõ rành mạch: “Vâng ạ, chúng tôi từng gặp nhau trong một bữa cơm khách. Lúc đó tôi đi cùng Vương tổng.”
Vương Á Nam trầm mặc. Một lúc sau, sắc mặt bà dịu đi, bà chỉ tay vào tập tài liệu trên bàn uống nước: “Cô hãy quay về công ty giao cho Vương Cư An. Sáng sớm nay nó đã giục đòi lấy. Cô nói với nó, tuần trước nó đi công tác, hội đồng quản trị mở cuộc họp chuyên thảo luận về vụ này, hơn một nửa phủ quyết.”
Tô Mạt vâng dạ, cầm tập tài liệu đồng thời cáo từ. Cổ tay cô đau rát như bị kim châm, chỉ hận không thể nhúng ngay vào nước lạnh. Ra khỏi ngôi biệt thự, Tô Mạt cúi đầu đi rất nhanh. Lúc này, ánh hoàng hôn đã tắt, cơn gió lạnh thổi qua, mồ hôi trên người cô cũng lạnh toát. Bấy giờ, Tô Mạt mới nghĩ nên bắt xe về thẳng công ty hay gọi điện thoại cho Vương Cư An, hỏi xem anh đang ở đâu?
Tô Mạt bất giác đi bộ đến rừng cây ở phía trước, vô tình nhìn thấy chiếc xe cảnh sát đậu ở đó. Tô Mạt định rảo bước nhanh qua xe cảnh sát, ai ngờ người ở trong xe bấm còi inh ỏi, cửa kính hạ xuống, Lộ Chinh thò đầu ra ngoài: “Chị đi đâu, tôi tiễn chị một đoạn?”
Tô Mạt đang chìm trong suy tư. Nghe anh ta nói vậy, cô hơi ngây ra, vô ý thức xua tay từ chối.
Lộ Chinh đeo cặp kính râm đen, khóe miệng cười cười: “Chị sợ gì chứ? Hơn nữa ở nơi này cũng chẳng có taxi, phải đi bộ khá xa đấy.”
Tô Mạt quay đầu quan sát phía sau, chỉ thấy cây cối rậm rạp xanh tươi, không một bóng người. Cô ngẫm nghĩ vài giây rồi mở cửa xe ô tô: “Vậy phiền cậu đưa tôi ra đường cái ở phía trước rồi cho tôi xuống xe.”
Lộ Chinh đánh tay lái, xe chạy ra đường cái anh ta mới mở miệng: “Mỗi lần chúng ta gặp nhau đều ở hoàn cảnh bất bình thường.” Anh ta liếc qua cổ tay Tô Mạt: “Lúc vừa bị bỏng nhúng ngay vào nước lạnh sẽ đỡ hơn, bây giờ sưng rộp rồi.”
Nghe lời nói của anh ta, trong lòng Tô Mạt không rõ có mùi vị gì. Cô bất giác liếc Lộ Chinh. Lần đầu tiên gặp mặt, cô hồn bay phách lạc, lần gặp thứ hai lại nơm nớp bất an, đâu có tâm trạng ngắm kỹ. Bây giờ Tô Mạt mới phát giác, anh chàng này trông cũng không đến nỗi.
Tô Mạt ngập ngừng một lúc, không nhịn được mở miệng: “Đã hơn một năm trôi qua, cậu thay đổi không ít.”
Lộ Chinh ngoảnh mặt về phía cô: “Chị cũng thế.” Anh ta thở dài: “Chúng ta thuộc cùng một loại người. Vì vậy mỗi khi gặp chị, tôi luôn có cảm giác đồng bệnh tương lân, thật đấy.”
Tô Mạt lặng thinh. Cô không muốn thừa nhận nhưng cũng không phản bác câu nói của anh ta. Có lẽ nghe ra sự bất lực từ câu nói đó nên cô cảm thấy không đành lòng.
“Chị có cảm thấy chúng ta giống nhau không?” Lộ Chinh hỏi.
Tô Mạt lãnh đạm mở miệng: “Cậu là người thế nào mà còn hỏi ý kiến người khác? Nói thật, một năm trước tôi thật sự không nhìn ra cậu là loại người đó.”
Sắc mặt Lộ Chinh cứng đờ, anh ta cười hì hì: “Lúc đó tôi cũng đâu nhìn ra chị là loại người đó. Nếu sớm biết có ngày hôm nay, lúc bấy giờ cần gì phải làm vậy? Tôi luôn muốn hỏi chị, tại sao khi đó chị lại báo cảnh sát? Chị cũng biết hạng người như anh ta chẳng có trò gì chưa nếm thử? Tất nhiên, nếu chị muốn thu hút sự chú ý của anh ta thì phải tung chiêu khác lạ.”
Tô Mạt liếc Lộ Chinh: “Cậu muốn tìm sự đồng cảm từ tôi?” Cô đập nhẹ lên cửa xe: “Phía trước là trạm xe buýt, cậu hãy dừng xe ở bên đường, cám ơn.”
Lộ Chinh không hàm hồ. Anh ta dừng lại, nhìn Tô Mạt xuống xe đóng cửa, anh ta hét một câu: “Tạm biệt. Đúng rồi, số điện thoại của chị là bao nhiêu? Có gì sau này liên lạc.”
Tô Mạt coi như không nghe thấy, giơ tay vẫy taxi.
Về đến công ty, Tô Mạt cũng không biết Vương Cư An còn ở phòng làm việc. Cô không thể tùy tiện bỏ tài liệu vào văn phòng của anh. Hơn nữa, Vương Á Nam chắc có ý đồ riêng mới dặn cô phải giao trực tiếp cho anh.
Lúc này trời đã tối hẳn, Tô Mạt ngẩng đầu quan sát tòa cao ốc, tầng có phòng marketing vẫn sáng đèn. Tô Mạt mò máy di động trong túi xách. Cô có hai số điện thoại của Vương Cư An và số của người trợ lý. Cô gọi cho cho trợ lý của anh nhưng không ai bắt máy. Tô Mạt không muốn gọi vào hai số kia.
Tô Mạt quyết định thử vận may. Nếu cô nhớ không nhầm, chiều nay phòng marketing có cuộc họp thường kỳ.
Tô Mạt lên thẳng tầng trên. Vẫn chưa ra khỏi thang máy, cô đã nghe thấy tiếng cười nói huyên náo. Triệu Tườ