Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lái Buôn

Lái Buôn

Tác giả: Lục Ngấn

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1308 lượt.

trong nhiệt độ cơ thể khiến người ta an tâm. Nghiêm Ngạn khom người ẵm nàng lên, mũi chân xẹt qua ngọn cỏ khô vàng trong sân, đảo mắt liền nhảy lên đỉnh. Lại nhẹ nhàng nhảy nhót vài cái, hai người bọn họ đã ở trên nóc nhà rồi.
“Làm gì vậy?” Khi hắn đặt nàng ngồi xuống nóc nhà, nàng tựa vào lòng hắn, dựa vào ánh đèn bên dưới để nhìn khuôn mặt nghiêng của hắn. “Có gì muốn nói mà phải trốn xa như vậy mới có thể nói?”
“Khi nào muội mới đuổi bọn hắn đi?” Hắn chọn một thế ngồi thích hợp rồi chuyển thân thể nàng để cho nàng ngồi lên đùi hắn, lại dùng một tay ấp lên khuôn mặt nhỏ nhắn đã bị gió đêm thổi lạnh của nàng.
“Chẳng phải đã nói để bọn họ tạm thời tránh đầu sóng ngọn gió rồi sao?” Mọi người chỉ vừa mới vào ở tạm thôi mà, hắn cũng đâu cần đuổi gấp đi như vậy chứ?
“Muội có thể bỏ mặc.”
“Đừng quên đó là bằng hữu của huynh.” Bộ hắn tưởng nàng thích thu nhận Long Hạng từng bắt nạt hắn sao?
Hắn bĩu môi, “Cát bào đoạn nghĩa.”
“Bỏ đá xuống giếng mất đạo đức.” Nàng lấy ngón tay búng vào giữa trán của hắn, nhìn ra được hắn căn bản là nghĩ một đằng nói một lẻo, chỉ là đầy mình oán giận mà thôi.
Nhưng hai tay của Nghiêm Ngạn còn nhanh hơn nàng. Hắn cúi đầu hít hà hương thơm phát ra từ người nàng.
“Ta cũng thiếu đạo đức.” Đầu tiên là Hàn Băng, tiếp theo lại đến Long Hạng, muốn cùng nàng ở riêng một chỗ lại khó như vậy sao? Tuy rằng hắn tuyệt đối không hề chán ghét thái độ đạo nghĩa rõ ràng, thần thái phi dương của nàng khi đối đãi với người ngoài, nhưng hắn vẫn không muốn chia sẻ với người khác.
Nàng dùng ngón tay vuốt qua hai đường lông mày gần như nối liền với nhau của hắn, “Ai bảo năm nay đi dạo phố cũng có thể dạo ra nhiễu loạn như thế? Huynh rộng lượng bao dung bọn họ một chút đi.”
“Thành thân trước đã.”
Hắn nói năm ba câu liền không rời nổi đề tài này.
“Nói xem huynh vì sao lại muốn kết hôn với muội.” Mỗi ngày đều bị hắn nhắc nhở bên tai như vậy, nghe đến nỗi nàng muốn chết lặng. Nhưng sau khi chết lặng qua đi, nàng phát hiện, nàng cũng không còn kháng cự chủ ý này của hắn như lúc trước nữa.
“… Ta thiếu nàng dâu.” Hắn dừng một chút, hơi không được tự nhiên he hé ánh mắt.
Vân Nông vươn tay ra nhéo hai má hắn, “Chuyện thật sự chỉ đơn giản như vậy thôi sao?”
“Mười năm trước…” Đối với sự vô tâm vô tư của nàng, hắn có chút tức giận, “Mười năm trước, ta đã xem muội như nàng dâu của mình rồi.”
“Sao lúc trước huynh không nói cho muội biết một tiếng?”
“Chuyện thành thân, phải đợi đến lúc đặc biệt mới nói cho muội biết được.”
“Huynh cũng phải để muội chuẩn bị một chút chứ.” Nếu không phải hai người từ nhỏ đã có cảm tình tốt, lại sớm xem đối phương thành thói quen, đổi lại là người khác, xem hắn có dọa cho các cô nương nhà khác sợ chạy mất dép không.
Hắn nóng vội nói: “Ta đã chuẩn bị xong tất cả rồi, cái gì muội cũng không cần phải làm nữa, chỉ cần bước chân qua cửa là xong!”
“Đầu gỗ…”
“Chẳng phải muội cứ nói xem ta là người thân sao? Như vậy thân càng thêm thân, có cái gì không tốt? Dù sao đời này của ta cũng chỉ có một mình muội, ta không thể không cưới muội.” Thấy nàng cứ ậm ừ không nói, hắn bối rối ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của nàng.
“… Thật muốn cưới muội sao?” Bị ôm vào trong lồng ngực quen thuộc, cảm giác dung ấm làm cho nàng nhớ lại đêm tuyết năm mười bốn tuổi, hắn cũng gắt gao ôm kín lấy nàng như vậy, giống như nên vì nàng ngăn trở tất cả gió sương trên thế gian.
“Sống chết không thay đổi.”
Nàng hít sâu một hơi, quyết định không chối bỏ nữa, cũng không lại làm cho hắn thêm bất an. “Tốt lắm, đính hôn trước đi.”
“Muội chịu rồi sao?” Vui mừng quá đỗi, Nghiêm Ngạn khẽ đẩy nàng ra, giật mình nhìn bộ dáng mỉm cười lạnh nhạt của nàng.
“Không chịu có được không?” Không lẽ cứ tiếp tục nhìn đại nam nhân như hắn làm nũng với nàng mãi? Đối với hắn, lòng nàng cũng đã đủ mềm rồi. Thời tiết càng lúc càng lạnh, nàng lo lắng nếu hắn kiên trì muốn ngủ ngoài cửa phòng nàng sẽ bị cảm lạnh.
“Không được!” Hắn nôn nóng gầm nhẹ, “Muội là nàng dâu của ta, đời này cũng chỉ có thể gả cho ta!”
Xem kìa, có ai lại xấu xa một cách trắng trợn như vậy không?
Nhưng nói đến chuyện lập gia đình, nàng cũng không nhớ nổi nàng đã bỏ quên ý niệm này từ khi nào.
Có lẽ là vào năm ấy khi cha nàng gặp chuyện không may, bỏ lại nàng một mình? Cũng có thể là sau khi nàng vì Nghiêm Ngạn mà bước vào nghề lái buôn? Tất cả những gì trân quý huy hoàng đều đã qua đi, vội vàng vì Nghiêm Ngạn bàn bạc mua bán, vì hắn sưu tầm công phu bí tịch, hàng ngày ngồi dưới du thụ trước nhà chờ hắn trở về. Tất cả chuyện ấy đã chiếm hết thời gian cuộc sống của nàng, làm cho nàng chưa từng có cơ hội quay đầu nhìn lại, cũng chẳng hề nhận ra tuổi thanh xuân trân quý nhất của nữ nhân đã trôi qua từ bao giờ.
Trong khi nàng bất tri bất giác, thời gian đã vỗ đôi cánh linh hoạt bay xa. Vận Di nhà hàng xóm từng nói với nàng, làm nghề lái buôn chính là một sai lầm trong cuộc sống tốt đẹp của nàng, phí hoài thời gian nàng có thể giúp chồng dạy con. Nhưng nàng cứ nghĩ, chỉ cần nàng canh giữ ở chỗ cũ,


Ring ring